“Mẹ, mẹ mặc bộ này xấu quá đi!” Lưu Thanh Thanh thấy dáng vẻ của Tào Tịnh sau khi mặc đồ vào thì càng không muốn mặc, bèn ngồi phịch xuống đất ăn vạ, nói gì cũng không chịu mặc vào người.
Thẩm Chiếu Nguyệt xem kịch vui đã đủ, lúc này cũng chuẩn bị rời đi: “Nghỉ ngơi một ngày, đầu tôi đỡ đau nhiều rồi, giờ tôi định đi đăng ký xuống nông thôn đây, chị Thanh Thanh có muốn đi cùng tôi không?”
Lưu Thanh Thanh: “...”
Chiếc boomerang của ngày hôm qua bay ngược lại găm thẳng vào giữa trán, Lưu Thanh Thanh không thể nào ngờ được, chỉ mới một ngày thôi mà đã có biến cố lớn đến vậy xảy ra.
Mấy bộ đồ xấu xí kia cô ta còn không thèm mặc, huống chi là mặc ra đường.
“Ai thèm đi cùng mày chứ?” Lưu Thanh Thanh sưng mặt, gào lên không rõ tiếng: “Mình mày không biết đi à!”
Chuyện Thẩm Chiếu Nguyệt có xuống nông thôn hay không, bây giờ cô ta chẳng còn tâm trí đâu mà quản nữa.
Còn Tào Tịnh thì càng ốc không mang nổi mình ốc.
Bà ta đang nhìn chằm chằm bát cháo nguội, lòng do dự không quyết...món ăn thô sơ ngày thường liếc mắt cũng không thèm nhìn, giờ phút này lại trở nên hấp dẫn lạ thường vì bụng đói cồn cào.
“Vậy tôi đi một mình nhé.” Thẩm Chiếu Nguyệt cười không chút ngạc nhiên, lòng vô cùng thỏa mãn khi rời khỏi căn nhà họ Thẩm đã bị gia đình này làm cho ô uế.
Cô đi thẳng đến đồn công an với bước chân nhanh nhẹn, từ trong lòng lấy ra tờ đơn từ mặt đã chuẩn bị từ trước.
Nhân tiện cắt đứt quan hệ trước, sau này cũng không còn dính dáng gì đến nhà họ Lưu nữa.
“Chào đồng chí, tôi muốn chuyển hộ khẩu.” Thẩm Chiếu Nguyệt đưa tờ đơn từ mặt vào trong cửa sổ, giọng nói trong trẻo dễ nghe.
Nhân viên văn thư già đẩy gọng kính lão, sau khi đọc rõ nội dung thì thở dài một hơi, vẻ mặt không có gì lạ.
Những năm tháng này, ông ấy đã gặp quá nhiều người trẻ chạy đến đây để cắt đứt quan hệ vì không muốn làm liên lụy đến gia đình.
Chỉ là cô gái trước mắt đây ánh mắt trong veo, nét mặt ung dung, không giống những người trẻ khóc lóc thảm thiết khác.
“Cháu gái, cháu đã suy nghĩ kỹ chưa?” Nhân viên văn thư hỏi theo thủ tục, tay đã bắt đầu chuẩn bị giấy tờ liên quan.
“Vâng ạ!” Thẩm Chiếu Nguyệt khẽ nhếch môi, ánh mắt kiên định: “Cháu nghĩ kỹ rồi ạ, từ nay về sau, đôi bên không còn liên quan.”
Nhân viên văn thư không hỏi nhiều, nhanh chóng làm xong thủ tục hộ khẩu.
“Làm giúp cháu một lá thư giới thiệu nữa ạ.” Thẩm Chiếu Nguyệt nhận lại hộ khẩu mới, rồi lại lấy ra một tờ hôn ước đưa qua.
Đây là thứ cô tìm thấy trong phòng ngủ của Lưu Hoành Dương lúc dọn đồ tối qua, bị ông ta cất giấu rất kỹ.
Thấy tờ hôn ước, cô mới lục lại trong ký ức của nguyên chủ và nhớ ra vẫn còn vật làm chứng này, chứ không chỉ là một lời hứa miệng suông.
Chỉ có điều, ban đầu Lưu Hoành Dương vin cớ giữ hộ để cầm lấy, sau này còn lừa nguyên chủ là đã làm mất rồi.
Nhưng nhìn cách Lưu Hoành Dương cất thứ này chung với tiền bạc, rõ ràng là rất coi trọng nó, đã không đưa cho nguyên chủ thì chắc chắn là muốn giữ lại cho Lưu Thanh Thanh.
Mặc dù Lưu Hoành Dương sợ bị quân đội phát hiện và tố giác nhưng đồng thời lại thèm muốn cơ hội được bắt mối với bên quân đội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
