“Mày...” Lưu Thanh Thanh tức đến run cả người, ngón tay chỉ vào Thẩm Chiếu Nguyệt cũng run lên, cả khuôn mặt đỏ bừng, trông hệt như một con mèo bị giẫm phải đuôi.
Nhưng Thẩm Chiếu Nguyệt hoàn toàn không thèm để ý đến cô ta, nhấc chân đi thẳng về phòng mình, bóng lưng phóng khoáng khiến Lưu Thanh Thanh càng thêm tức điên.
A a a!
Sao bỗng nhiên con Thẩm Chiếu Nguyệt này lại trở nên đáng ghét như vậy!
...
Cùng lúc đó, Tào Tịnh và Lưu Hoành Dương đã cầm số tài sản thu dọn xong bước ra khỏi phòng, tay ai cũng ôm một chiếc rương lớn.
Thẩm Chiếu Nguyệt nhìn chằm chằm chiếc rương, khẽ nheo mắt lại. Nếu trí nhớ của nguyên chủ không sai, chiếc rương Tào Tịnh đang ôm hẳn là của hồi môn của mẹ cô.
Đến cả đồ của hồi môn cũng bị dọn đi rồi, xem ra đồ đạc của nhà họ Thẩm đúng là chẳng còn lại bao nhiêu.
Cô cũng phải hành động sớm thôi.
“Cha, mẹ, Thẩm Chiếu Nguyệt nó...” Lưu Thanh Thanh đang tức tối đuổi theo, thấy hai người liền định mách lẻo.
Nhưng cô ta còn chưa kịp nói đã bị Tào Tịnh cắt lời: “Thanh Thanh, con ở nhà thu dọn đồ đạc của mình cho cẩn thận đi. Cha mẹ còn có việc, đi trước đây!”
Lưu Hoành Dương còn chẳng thèm dừng bước, hai người vội vã rời đi.
Lúc này trời còn sớm, đường sá vắng người, càng thuận tiện cho họ chuyển tài sản nên đương nhiên là phải vội.
Thẩm Chiếu Nguyệt thấy vậy, khóe môi khẽ nhếch lên, quay đầu lại cười khiêu khích với Lưu Thanh Thanh, ánh mắt viết rõ rành rành: [Cô thấy chưa, họ chẳng thèm quan tâm đến cô đâu.]
“Thẩm, Chiếu...” Lưu Thanh Thanh tức đến gần như mất hết lý trí, giương nanh múa vuốt lao tới, chỉ hận không thể xé nát cái vẻ mặt đắc ý của cô ngay tại chỗ.
Rầm...
Thẩm Chiếu Nguyệt bước hai bước vào phòng, vung tay đóng sầm cửa lại, chặn đứng tiếng gào thét của Lưu Thanh Thanh.
“Nguyệt!”
Lưu Thanh Thanh không kịp đề phòng, suýt nữa bị cánh cửa đập vào mặt, loạng choạng lùi lại hai bước.
Nhìn cánh cửa đã đóng chặt, cô ta chỉ có thể tức tối bất lực ở bên ngoài, đấm thùm thụp vào cửa: “Mở cửa, Thẩm Chiếu Nguyệt, có giỏi thì mở cửa ra!”
Cạch...
Ở trong phòng, Thẩm Chiếu Nguyệt làm như không nghe thấy gì, thậm chí còn khóa trái cửa lại, rồi ung dung ngồi ăn khoai tây chiên. Cô cần phải lên kế hoạch cẩn thận thôi.
...
Đêm đến
“Lô đồ này, đợi ngày mai chuyển lên tàu xong thì chỉ còn lại chỗ của Thanh Thanh thôi.” Tào Tịnh lau mồ hôi trên trán, vẻ mặt không giấu được niềm vui sướng.
Điều khiến bà ta đắc ý hơn nữa là lần này còn có thể vĩnh viễn tống khứ được con ranh Thẩm Chiếu Nguyệt kia!
Nghĩ đến đây, Tào Tịnh không sao nén được nụ cười, khóe miệng gần như kéo đến tận mang tai.
“Ừm, đồ đạc ở chỗ Thanh Thanh cũng không nhiều, dọn trong một ngày là gần xong.” Lưu Hoành Dương nghe vậy, hài lòng thở phào một hơi.
Nói xong, ông ta lại nhìn sang Lưu Thanh Thanh đang giúp thu dọn bên cạnh: “Đồ của con dọn đến đâu rồi?”
“Sắp xong rồi ạ.” Lưu Thanh Thanh hào hứng đáp lời. Mặc dù cô ta mới ở căn biệt thự xinh đẹp này được bốn năm, vẫn chưa thấy đủ nhưng cũng đành chịu, ai bảo tình hình bây giờ lại...
Nhưng vừa nghĩ đến việc sắp được rời khỏi cái nơi quỷ quái này để đến Hồng Kông bắt đầu cuộc sống mới, còn được ở trong một căn nhà to đẹp hơn, mắt Lưu Thanh Thanh lại sáng rực lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
