Lộc Nhiêu bình thản thu tay về tiếp tục mở những chiếc hộp khác, lấy từng món từng món ra để “Ôn lại kỷ niệm” cho họ nghe.
Đám thân tộc Lộc gia không một ai hối thúc cô.
Ngay cả mấy kẻ có tính khí nóng nảy nhất cũng đều nhẫn nhịn.
Đúng là vì đoạt được tài sản mà biết co biết duỗi thật.
Lộc Nhiêu sợ lộ sơ hở nên đem từng món bảo vật trong bốn chiếc rương ra kể lể một lượt.
Đợi đến khi cô nói xong bọn họ mới bắt đầu lên tiếng một cách giả tạo.
“Được rồi, vật là chết người là sống, những thứ này đã không còn thuộc về cô nữa, có hoài niệm nữa cũng vô dụng thôi.”
“Đúng vậy, không phải nói đã báo danh cho cô xuống nông thôn rồi sao, ba ngày nữa là phải xuất phát rồi nhỉ? Tốt nhất là mau đi thu dọn hành lý đi.”
“Hôm nay cũng không còn sớm nữa, ngày mai Lộc gia sẽ chuyển hộ khẩu của cô ra ngoài, sau này ra đời không được tự xưng là người nhà họ Lộc nữa. Nhớ kỹ, Lộc gia đã không còn bất cứ quan hệ gì với cô rồi.”
Lộc Nhiêu lẳng lặng nghe, trầm mặc đứng dậy, không nói một lời cúi đầu đóng nắp bốn chiếc rương lại theo thứ tự, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mặt gỗ đàn hương thượng hạng.
Trong lòng thầm nhủ với chúng.
[Tối nay tao sẽ đến đưa tụi mày đi.]
Người thừa kế duy nhất của Lộc gia... Chính là Lộc Nhiêu cô.
Người ngoài đừng hòng nhúng chàm vào đồ đạc của Lộc gia nhà cô!
Hiện tại cô đã có không gian, muốn thần không biết quỷ không hay lấy lại đồ của mình cũng không phải là không làm được.
Lộc Hùng thấy Lộc Nhiêu phối hợp như vậy thì vô cùng hài lòng, ra hiệu bằng mắt cho mấy gã thân tộc thân cận với mình rồi gọi người đến khiêng rương.
Mấy thứ này mặc định đã là của lão, lão muốn lấy là lẽ đương nhiên.
Trong lòng Cố Ngọc Thành lại lo sốt vó.
Đồ đạc để cho đám thân tộc bảo quản thì được, nhưng tuyệt đối không thể khiêng ra khỏi Lộc gia.
Nếu không sau này mấy thứ đó còn quan hệ gì tới ông ta nữa?
Nhất là miếng ngọc bội Long Phượng nằm trong đó, dáng vẻ quyết tâm giành bằng được vừa rồi của Lộc Hùng ông ta nhìn thấy rõ mồn một.
Chỉ cần thứ này bị khiêng ra khỏi công quán thì không thể nào đòi lại được nữa.
“Đợi đã.”
Cố Ngọc Thành chẳng hề suy nghĩ kéo giật Kiều Thuật Tâm đang ngồi trên ghế qua, đá mạnh vào khoeo chân cô ta khiến cô ta quỳ sụp xuống trước mặt đám thân tộc.
“Mau dập đầu với các ông các chú đi, bây giờ con đã là người thừa kế của Lộc gia rồi, mau ra mắt các bậc trưởng bối!”
Kiều Thuật Tâm hoàn toàn không chuẩn bị tâm lý, trực tiếp ngã sấp mặt xuống đất theo kiểu “Chó đớp c*t” khiến răng đập mạnh vào nền gạch vàng, lập tức chảy máu.
Hiện tại Kiều Thuật Tâm trên danh nghĩa là con gái của anh cả ông ta, là Đại tiểu thư Lộc gia.
Ông ta không thể động thủ với cô ta trước mặt người ngoài.
“Ông!” Trong lòng Kiều Thuật Tâm hận muốn chết, nhưng vừa định mở miệng thì nghe thấy Cố Ngọc Thành hạ thấp giọng nói.
“Chỉ có khiến đám thân tộc công nhận thân phận người thừa kế của mày ngay bây giờ thì mới có thể giữ lại đồ đạc trong mấy cái rương kia.”
Người Kiều Thuật Tâm cứng đờ.
Đúng vậy, bây giờ cô ta đã là Đại tiểu thư Lộc gia rồi.
Đồ đạc của Lộc gia tất cả đều là của cô ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
