Ba cô sẽ phát điên mất.
Cô không dám hé răng nửa lời.
Hết cách rồi, ba cô đã chịu khổ mười năm nay, sau này chắc chắn sẽ càng cảnh giác hơn.
Chút tâm kế của Lộc Nhiêu thật sự không qua mặt nổi ông già nhà mình.
Vào phòng tối, Lộc Nhiêu chuyển cả người lẫn giường của Lộc Phong Đường ra ngoài.
Ông vẫn hôn mê như lúc trước khi vào, hơi thở coi như ổn định, tạm thời không có dấu hiệu tỉnh lại.
Sau khi Lộc Nhiêu đút cho ông chút canh sâm ông tỉnh lại một lúc, ăn chút cháo.
Đợi Lộc Phong Đường lại thiếp đi Lộc Nhiêu rời khỏi phòng tối, thay đồ đi đêm rồi mở cửa sổ rồi lặng lẽ trèo ra ngoài.
Kiều Thuật Tâm đứng trước cửa phòng Lộc Nhiêu rất lâu mà không thấy cô mở cửa, tức đến rơi nước mắt.
“Đại tiểu thư...” Lý Kiến Nghiệp đau lòng nhìn cô ta.
Kiều Thuật Tâm liếc anh ta một cái, trong đầu toàn là dáng vẻ bị ăn tát lúc nãy của Lý Kiến Nghiệp, trong lòng thoáng qua một tia khinh thường.
Cứ tưởng anh ta lớn lên ở Lộc gia sẽ là nhân vật lợi hại gì, ai ngờ ngay cả một cái tát của Lộc Nhiêu cũng không đỡ nổi.
Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng mặt cô ta vẫn tỏ ra ngưỡng mộ, giơ tay lau vết máu trên khóe miệng cho Lý Kiến Nghiệp, đáng thương nói: “Anh Lý, xin lỗi anh, là em liên lụy anh rồi.”
Mặt Lý Kiến Nghiệp lập tức đỏ bừng, anh ta lùi lại một bước nói: “Không phải lỗi của cô.”
Anh ta ngập ngừng rồi nói thêm một câu: “Lộc tiểu thư có chút tính khí tiểu thư, nhưng cô ấy không thích đánh người đâu, hôm nay có lẽ là tâm trạng không tốt thôi.”
Vẻ dịu dàng trên mặt Kiều Thuật Tâm lạnh đi, cô ta cụp mắt che đi tia lạnh lẽo vụt lên trong đáy mắt, ngoan ngoãn gật đầu: “Em có thể hiểu cho cô ấy.”
Phải, cô ta rất hiểu Lộc Nhiêu, đồ giả mạo kia chẳng qua là tức giận trong bất lực mà thôi.
Đổi lại là cô ta sắp bị đuổi khỏi Lộc gia cô ta cũng sẽ nổi giận.
May mà bây giờ cô ta có bốn rương của hồi môn, Lộc Nhiêu chỉ là một cái vỏ rỗng không có gì cả.
Kiều Thuật Tâm thầm may mắn lúc nãy mình đã phòng xa, không chuyển bốn rương đồ vào phòng Lộc Nhiêu trước.
Nếu không muốn lấy lại còn phải tốn nước bọt.
“Anh Lý, vậy phiền anh lát nữa bảo Lộc Nhiêu mở cửa trả lại đồ cho em trước, em đợi cô ấy rời khỏi Lộc gia rồi hẵng dọn phòng.” Kiều Thuật Tâm tủi thân nói.
Lý Kiến Nghiệp cảm thấy Kiều Thuật Tâm thật biết thông cảm cho người khác, vội gật đầu đồng ý: “Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ lấy lại giúp cô, cô về phòng nghỉ ngơi trước đi.”
Kiều Thuật Tâm gật đầu, cô ta đã nóng lòng muốn về nên xoay người trở lại phòng khách.
Chỉ là vài giây sau trong phòng khách truyền ra tiếng hét của cô ta.
“Mẹ kiếp, nó điên rồi!”
Cố Ngọc Thành sải bước lao lên lầu.
Vài giây sau trong phòng khách truyền ra tiếng hét của Cố Ngọc Thành.
“Mày nói cái gì? Đồ biến mất rồi?”
Cố Ngọc Thành sắp phát điên rồi.
Đầu tiên là thi thể Lộc Phong Đường trong tầng hầm biến mất, sau đó là bốn rương báu vật đang yên đang lành trong phòng khách cũng không thấy đâu.
Cố Ngọc Thành lập tức cảm thấy sau lưng có gió lạnh thổi qua, lông tơ dựng đứng cả lên.
Mà phản ứng của ông ta trong mắt Kiều Thuật Tâm lại là chột dạ.
[Không, bây giờ mình vẫn chưa thể vạch mặt ông ta.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)