Cố Ngọc Thành vừa bước vào, thấy chiếc giường đá trống không bên trong cả người kinh hãi đến mức hồn bay phách lạc.
“Có chuyện gì vậy? Người đâu? Ai đã mang xác đi rồi?”
Ông ta đột ngột quay lại nhìn sau lưng.
Xác định không có người lạ ông ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay sau đó một tên thuộc hạ hớt hải chạy vào.
“Nhị gia, những người canh gác bên ngoài của chúng ta đều biến mất rồi!”
“Biến mất là có ý gì?” Cố Ngọc Thành lập tức lao ra khỏi mật thất, khi thấy cả đường hầm bí mật ngoài hai người ông ta mang theo, tất cả lính canh đều biến mất, ông ta sợ đến mức mặt mày trắng bệch.
“Xảy ra chuyện rồi, mau đi...”
Ông ta còn chưa nói xong đã nghe thấy tiếng rung chuyển ầm ầm truyền đến từ bốn phía.
Sắc mặt Cố Ngọc Thành đại biến, vội vàng chạy về phía lối vào lúc đến.
Nhưng cửa sắt hạ xuống còn nhanh hơn ông ta, trước khi ông ta chạy tới nó đã “Rầm” một tiếng chặn đường đi của ông ta.
Phía xa, Lộc Nhiêu buông cơ quan ra, lạnh lùng nhìn cánh cửa sắt sẫm màu phía trước rồi xoay người đi vào mật đạo bên cạnh.
[Cơ quan này có thể nhốt họ ít nhất hai tiếng.]
Hệ thống ríu rít kêu lên.
[Thời gian đủ rồi.] Lộc Nhiêu gật đầu.
Mật đạo này năm xưa khi ông nội cô xây dựng đã cân nhắc đến việc sau này cô sẽ thường xuyên xuống đây chơi, sợ cơ quan thiết kế quá nguy hiểm sẽ vô tình làm cô bị thương.
Vì vậy cơ quan dưới lòng đất chỉ có thể nhốt người.
Cố Ngọc Thành dù sao cũng làm con nhà họ Lộc ba mươi mấy năm, cũng học được một vài bản lĩnh, hai tiếng đủ để ông ta tìm ra cơ quan và thoát ra ngoài.
[Tiếc là không có độc dược gì cả, nếu không rắc cho họ một ít, tối nay đừng hòng có kẻ nào sống sót ra ngoài.]
Dám đối xử với ba cô như vậy, cô sẽ không tha cho một ai.
Hệ thống chửi rủa đám sói mắt trắng này trong đầu cùng cô, một người một hệ thống nhanh chóng đi đến mật đạo nơi đặt Lộc Phong Đường.
Thấy ông ngủ mê man, sắc mặt đã khá hơn trước một chút cô mới yên tâm đưa ông trở lại vào căn nhà gỗ nhỏ trong không gian, đặt nằm trên chiếc giường cổ.
Sau đó một người một hệ thống nhanh chóng đi về phía mật đạo hướng đến công quán Triều Dương.
Rất nhanh Lộc Nhiêu đã đến phần tường sân của hai công quán giáp nhau.
Giống như cô đã đoán.
Trong mật đạo có một lỗ thông gió, Lộc Nhiêu đi đến chỗ gần góc nhất, hai chân nhảy lên kẹt người vào góc nghiêng, rồi lấy một chiếc kính viễn vọng đơn từ không gian ra.
Chiếc kính viễn vọng này là hàng ngoại nhập ông nội mua tặng cô làm quà sinh nhật lúc ba tuổi, nhỏ nhắn tinh xảo lại được làm riêng cho cô, có thể điều chỉnh độ dài ngắn, Lộc Nhiêu vẫn luôn rất thích.
Cô cẩn thận đưa kính viễn vọng vào lỗ thông gió nhìn ra ngoài.
Bên trên quả nhiên là nơi tường rào sân sau của công quán Triều Dương và công quán Lộc gia nối liền, cách đó ba mét là cây lê già của Lộc gia.
Lúc này nhánh lê vươn ra khỏi tường đang ở ngay trên đầu Lộc Nhiêu, những cành cây khẳng khiu dưới ánh trăng đan vào nhau tạo thành cái bóng như con bạch tuộc, in một mảng tối lớn lên bức tường trắng.
Lộc Nhiêu quay đầu nhìn cây lê già đó.
Trong đầu cô nhớ lại câu chuyện ba kể cho cô nghe lúc nhỏ.
“Hôm nay chúng ta sẽ kể câu chuyện cây to rễ sâu, con xem cây lê nhà chúng ta to như vậy, bộ rễ bên dưới của nó có thể lớn bằng cả một ngôi nhà đấy.”
Lộc Nhiêu bé nhỏ che miệng mắt mở to tròn xoe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

