Đúng lúc này, Thẩm Vân Chi ngẩng đầu lên, nở một nụ cười với thím Vương, nói: “Thím Vương, những năm qua cảm ơn thím đã luôn chăm sóc cháu và Mãn Tể.”
Thím Vương sững sờ tại chỗ, nhìn Thẩm Vân Chi ăn nói rõ ràng, ánh mắt sáng ngời trước mặt.
Đâu còn dáng vẻ ngốc nghếch đần độn trước kia?
Thím Vương lập tức hiểu ra, đôi môi run rẩy, hốc mắt đỏ hoe ngay tức khắc: “Chi Chi, cháu... cháu khỏi rồi sao?”
“Bà Vương!” Mãn Tể phấn khích nhảy cẫng lên: “Mẹ cháu lớn rồi!”
Thẩm Vân Chi dịu dàng xoa đầu đứa bé, khẽ nói: “Đột nhiên cháu tỉnh táo lại. Những năm qua, cảm ơn thím, nếu không có thím...”
Lời còn chưa dứt, thím Vương đã ôm chầm lấy hai mẹ con vào lòng.
Nước mắt rơi lã chã: “Ông trời có mắt mà! Thư Lan ơi, cuối cùng con gái chị cũng khỏi rồi...”
Sống mũi Thẩm Vân Chi cay cay.
Cô nhớ lúc Mãn Tể vừa chào đời, bản thân mình ngây ngô dại dột, chính thím Vương đã lén mang đường đỏ và hạt kê tới, tay cầm tay dạy cô cho con bú, thay tã lót.
Giữa mùa đông giá rét, thím Vương sợ cô làm con lạnh, đã thức trắng đêm may vội chiếc áo bông nhỏ mang sang.
“Thím Vương, nếu không có thím, có lẽ Mãn Tể đã không sống nổi...”
“Nói gì vậy chứ!” Thím Vương quệt nước mắt: “Thím và mẹ cháu thân thiết như vậy, năm xưa nếu không phải mẹ cháu cứu thím từ dưới sông lên thì thím đã chết sớm rồi. Những năm nay thím vẫn luôn coi cháu như con gái, mẹ cháu không còn nữa, thím giúp đỡ chăm sóc cháu là chuyện nên làm.”
Thẩm Vân Chi lắc đầu.
Trong lòng cô hiểu rõ, trên đời này làm gì có chuyện gì là nên hay không nên?
Lòng người bạc bẽo, không bỏ đá xuống giếng đã là tốt lắm rồi, người đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi như thím Vương lại càng đáng để khắc cốt ghi tâm.
Thím Vương chợt nhớ ra điều gì, nắm lấy tay Thẩm Vân Chi vội vàng hỏi: “Vân Chi, bây giờ cháu tỉnh táo rồi, có biết cha của Mãn Tể là ai không? Thời buổi này phụ nữ nuôi con không dễ dàng, Mãn Tể là con của cậu ta, cháu phải cho cậu ta biết, bắt cậu ta chịu trách nhiệm với mẹ con cháu!”
Bà ấy càng nói càng kích động: “Cháu nói cho thím biết đối phương là ai, nếu cậu ta dám không chịu trách nhiệm, thím Vương sẽ làm chủ cho cháu! Chúng ta đi tìm Hội Phụ nữ, tìm công an! Nhất định phải đòi lại công bằng cho mẹ con cháu!”
Năm đó Thẩm Vân Chi xảy ra chuyện như vậy, có người nói cô không biết liêm sỉ, chưa kết hôn đã chửa hoang.
Nhưng chuyện này một bàn tay vỗ không kêu.
Cớ sao Thẩm Vân Chi phải chịu nhiều khổ sở như vậy, còn gã đàn ông kia lại chẳng thèm ló mặt?
Nếu không phải Thẩm Vân Chi sinh con xong thì bị ngốc, bà ấy không hỏi ra được gã đàn ông kia là ai, bằng không chắc chắn bà ấy sẽ đi tìm gã đó gây sự!
Nhắc tới chuyện này, không chỉ thím Vương kích động, ngay cả Mãn Tể ở bên cạnh cũng không kìm được mà nín thở.
Từ lúc sinh ra cậu bé đã chưa từng gặp cha, càng không biết cha là ai.
Cha đối với cậu bé quá xa vời, cậu bé chỉ cần mẹ là đủ rồi.
Nhưng giờ phút này cậu bé cũng không nhịn được tò mò, kẻ xấu xa vô trách nhiệm kia rốt cuộc là ai!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)