Mãn Tể chạy từ trong phòng ra, nhìn Thẩm Kiến Quốc đang sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, quan tâm hỏi: “Cổ Vẹo... ông ngoại, ông sao thế ạ? Ông đang tìm Mụ... bà ngoại ạ?”
Thẩm Kiến Quốc nhìn thấy Mãn Tể, giống như nhìn thấy hy vọng, vội vàng chạy tới gật đầu nói: “Đúng, ông đang tìm bà ấy, cháu có thấy bà ấy đi đâu rồi không? Còn nữa, sao nhà chúng ta lại biến thành cái dạng này rồi? Đồ đạc trong nhà đâu? Bị ai lấy đi rồi?”
Mãn Tể chớp chớp mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ ngây thơ vô tội: “Cháu thấy bà ấy mặc áo đỏ vào kiệu đỏ rồi, đi làm cô dâu rồi ạ.”
“Đồ đạc trong nhà cũng bị bà ấy chuyển đi rồi, nói là làm của hồi môn của bà ấy. Của hồi môn là gì ạ?”
“Cái gì?” Thẩm Kiến Quốc như bị sét đánh, nếp nhăn trên mặt đều cứng đờ lại: “Cháu, cháu nói Ngô Quế Hoa... lên kiệu hoa?”
Chuyện này... sao có thể chứ?
Không phải bà ta nói là muốn gả Thẩm Vân Chi đi sao? Sao lại là chính bà ta lên kiệu hoa?
Mãi đến lúc này Thẩm Kiến Quốc vẫn cảm thấy Mãn Tể đang nói hươu nói vượn, đúng lúc này, Thẩm Vân Chi chậm rãi từ trong phòng đi ra, tóc tai rối bù, còn cố ý dụi mắt giả dáng vẻ vừa mới ngủ dậy.
“Mãn Tể, chải đầu...”
Trước đây tóc của Thẩm Vân Chi đều là do Mãn Tể chải cho cô, Thẩm Vân Chi giả ngốc rất thuận tay.
Thẩm Kiến Quốc nhìn đứa con gái lành lặn không chút tổn hại, lại nhìn căn phòng trống hoác, trái tim chìm xuống từng chút từng chút...
Chẳng lẽ những lời Mãn Tể nói đều là thật?
Đúng lúc này, Mãn Tể tiếp tục nói: “Bà ngoại bảo ông ngoại vô dụng quá, còn không lợi hại bằng Trương Què đâu!”
Cái “lợi hại” mà Mãn Tể nói là sự lợi hại theo cách hiểu của trẻ con nhưng lọt vào tai Thẩm Kiến Quốc lại thành một tầng ý nghĩa khác!
Trong nháy mắt mặt Thẩm Kiến Quốc đỏ lựng như gan heo, gân xanh trên trán giật giật, từ kẽ răng rít ra mấy chữ: “Tốt... tốt lắm... Ngô Quế Hoa...”
Động tĩnh bên nhà họ Thẩm ầm ĩ quá lớn, thu hút không ít người đứng bên ngoài xem náo nhiệt.
“Nhà họ Thẩm bị dọn sạch rồi sao? Ai làm thế?”
“Ái chà, tiểu khu chúng ta có trộm vào à? Thế thì tôi phải mau về nhà xem thử, kẻo nhà mình cũng bị trộm mất!”
Thím Vương đi tới, cố ý gân cổ lên nói: “Ái chà, nhà các người đây là bị người ta dọn sạch rồi à? Chẳng lẽ là do Ngô Quế Hoa làm? Mấy ngày nay tôi cứ thấy bà ta lén lén lút lút đi đến nhà lão Lý, Trương Què là một gã đàn ông góa vợ, cũng không biết là có làm chuyện gì mờ ám không nữa.”
Người xem náo nhiệt nghe thấy lời này, lập tức bàn tán xôn xao như ong vỡ tổ.
“Tôi bảo sao dạo này cứ hay thấy Ngô Quế Hoa chạy tới nhà Trương Què, hóa ra là có chuyện như vậy...”
“Lần trước tôi còn thấy Trương Què đến nhà họ Thẩm, chẳng lẽ...”
“Ôi chao ôi, Thẩm Kiến Quốc bị cắm cái sừng này...”
Thẩm Kiến Quốc nghe thấy những lời này, không thể nhịn được nữa, tức giận gầm lên một tiếng: “Ngô Quế Hoa, tao muốn giết mày!”
Thẩm Kiến Quốc vừa đi, người xem náo nhiệt cũng giải tán.
Lúc đi còn nhìn Thẩm Vân Chi và Mãn Tể mà thở dài: “Thật đáng thương, mẹ mất sớm, bản thân lại gặp phải chuyện như vậy, bây giờ của cải trong nhà đều bị Ngô Quế Hoa lấy đi hết rồi, sau này hai mẹ con này sống thế nào đây...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

