Lại đổ nửa gói thuốc mê còn lại trên bàn vào trong cháo, khuấy khuấy, đợi lát nữa Thẩm Kiến Quốc đến ăn.
Bình thường 7 giờ Thẩm Kiến Quốc mới dậy, dậy xong sẽ ra ăn sáng.
Bây giờ đã là 6 giờ 50 rồi, bọn họ phải nhanh lên một chút!
Thẩm Vân Chi buộc tóc theo kiểu của Ngô Quế Hoa, lại dùng khăn quàng cổ che kín nửa khuôn mặt dưới, dìu Ngô Quế Hoa đang ngất xỉu đi ra ngoài.
Bên ngoài chân trời vừa hửng sáng, lác đác có người dậy nhưng đều đang bận rộn trong nhà, chưa ai ra sân.
Mở cổng tiểu khu mở ra, bên tay phải có một chiếc kiệu hoa.
Thời buổi này đại đa số mọi người kết hôn đều dùng xe đạp để đón dâu nhưng vẫn có một số ít người dùng kiệu hoa. Trương Què và Ngô Quế Hoa đã bàn bạc sẽ bỏ thuốc Thẩm Vân Chi nên không tiện dùng xe đạp đón, Trương Què đặc biệt tìm kiệu hoa tới đón.
Thẩm Vân Chi nhét thẳng Ngô Quế Hoa vào trong kiệu hoa, không một ai nhận ra người đã bị đánh tráo.
Kiệu hoa được nâng lên, lắc lư đi xa dần.
Thẩm Vân Chi quay trở lại nhà, nháy mắt với Mãn Tể, hai người lại quay về trong phòng.
“Mẹ, mụ phù thủy già bị đưa đi rồi ạ?” Mãn Tể hỏi.
Thẩm Vân Chi gật đầu: “Ừ, chúng ta cứ chờ xem kịch hay thôi.”
Bên ngoài, thời gian đã điểm 7 giờ.
Thẩm Kiến Quốc bị đồng hồ báo thức đánh thức, ông ta mặc quần áo dậy, đi ra thấy cửa phòng Thẩm Vân Chi vẫn đóng chặt, tưởng Ngô Quế Hoa vẫn đang xử lý Thẩm Vân Chi nên không để ý lắm.
Đi đến trước bàn ăn ngồi xuống, phát hiện trên bàn đã múc sẵn một bát cháo, bên cạnh còn đặt một đĩa củ cải muối nhỏ.
Biết đây chắc chắn là do Ngô Quế Hoa chuẩn bị cho mình, ông ta cầm đũa lên bắt đầu ăn.
Ăn được một lúc, chẳng bao lâu sau đã cảm thấy đầu óc choáng váng, tầm nhìn trước mắt trở nên mơ hồ.
“Cốp” một tiếng, là tiếng đầu Thẩm Kiến Quốc đập xuống bàn, ông ta đã ngất xỉu!
Cửa phòng hé ra một khe nhỏ, chỉ lộ ra một con mắt của Mãn Tể đang nhìn chằm chằm động tĩnh trong phòng khách.
Cậu bé thấy Thẩm Kiến Quốc ăn cháo xong thì gục xuống bàn, quay đầu nói với Thẩm Vân Chi: “Mẹ, lão cổ vẹo cũng ngã rồi ạ!”
Thẩm Vân Chi cười cười, đây cũng là một phần trong kế hoạch của cô.
Chỉ mỗi việc Ngô Quế Hoa bị đưa đến chỗ Trương Què thì sao mà được? Cô còn phải khiến Thẩm Kiến Quốc cho rằng là Ngô Quế Hoa tự mình chủ động đi gả cho Trương Què, phải để Ngô Quế Hoa ngậm bồ hòn làm ngọt!
“Ừ, nhiệm vụ của Mãn Tể hoàn thành quá xuất sắc, đúng là cục cưng của mẹ.” Thẩm Vân Chi khen ngợi.
Mãn Tể được mẹ gọi là “cục cưng”, kích động đến đỏ bừng mặt, trong lòng hơi ngại ngùng, lại có chút ngọt ngào.
“Mẹ cũng giỏi ạ.” Mãn Tể nói.
Thẩm Vân Chi nói: “Mãn Tể, giống như mẹ dặn con trước đó, bây giờ chúng ta đi ngủ trước, lát nữa Thẩm Kiến Quốc tỉnh lại thì nói là uống nước đường đỏ Ngô Quế Hoa đưa tới xong ngủ quên mất, không biết gì.”
“Vâng ạ.” Mãn Tể phối hợp gật đầu.
Cậu bé cũng đang hơi buồn ngủ thật!
Bây giờ cậu bé biết mẹ thật sự đã khỏi rồi, cậu bé đi ngủ cũng không lo lắng nữa.
Chất lượng giấc ngủ của trẻ con đúng là tốt, nói ngủ là ngủ ngay.
Thẩm Vân Chi nhìn Mãn Tể đã chìm vào giấc mộng nhưng không ngủ cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
