Thím Vương sải bước lao lên, che chở mẹ con Thẩm Vân Chi ở phía sau: “Chủ nhiệm Triệu, tôi là Vương Tú Phân sống ở nhà bên, tôi có thể làm chứng! Bình thường Thẩm Dược Dân rất hay bắt nạt mẹ con Vân Chi, ông nhìn hai mẹ con gầy gò thế kia, chính là bị cả nhà bọn họ ngược đãi đấy!”
“Bà nói bậy!” Thẩm Dược Dân sắp tức điên rồi.
Rõ ràng Vương Tú Phân nhìn thấy anh ta bị Thẩm Vân Chi đánh, lại còn nói anh ta đánh Thẩm Vân Chi!
Bà ấy thân thiết với Thẩm Thư Lan, rõ ràng là thiên vị trắng trợn!
“Câm miệng!” Chủ nhiệm Triệu nghiêm giọng quát, quay đầu nhìn hai mẹ con đang “run lẩy bẩy” sau lưng thím Vương: “Cháu nhỏ, cháu đừng sợ, nói cho bác nghe xem có chuyện gì?”
Mãn Tể ngước đôi mắt to đẫm lệ lên, ngón tay nhỏ chỉ vào Thẩm Dược Dân: “Cậu ấy... cậu ấy cướp bánh bông lan của Mãn Tể... còn mắng Mãn Tể là đồ con hoang... còn muốn bán cháu và mẹ đi lấy tiền...”
Nói rồi lại rúc sâu vào lòng Thẩm Vân Chi: “Mẹ bảo vệ Mãn Tể... bọn họ liền đánh mẹ...”
“Mày nói láo!” Thẩm Dược Dân tức đến mức thái dương giật giật: “Thằng tạp chủng này nói hươu nói vượn cái gì! Rõ ràng là Thẩm Vân Chi đánh tao, mày còn dám nói lung tung, tao đánh chết đồ con hoang nhà mày!”
Vốn dĩ Chủ nhiệm Triệu còn đang nghi ngờ xem ai nói thật nhưng nghe thấy lời của Thẩm Dược Dân thì chẳng cần nghi ngờ gì nữa.
Ngay trước mặt ông ấy mà Thẩm Dược Dân còn mở miệng ra là đánh chết mày, đồ con hoang.
Sau lưng không biết còn ngông cuồng đến mức nào, xem ra những lời đứa bé này nói đều là thật!
“Đủ rồi! Nó bé tí thế kia, mẹ nó lại bị ngốc, còn có thể oan uổng người lớn như anh sao?” Chủ nhiệm Triệu giận tím mặt.
“Coi như tôi đã hiểu rõ! Cả nhà các người bắt nạt mẹ góa con côi, lại còn muốn vừa ăn cướp vừa la làng! Giác ngộ tư tưởng của anh quá thấp kém!”
Ông ấy quay người nói với nhân viên phía sau: “Đưa Thẩm Dược Dân về, tiến hành giáo dục tư tưởng cho tử tế! Khi nào nhận ra lỗi lầm thì khi đó mới thả về!”
Muốn bắt anh ta đi giáo dục tư tưởng?
Nói thì nhẹ nhàng nhưng chỉ có người từng vào đó mới biết nó không hề đơn giản như cái tên!
Nghe người từng vào đó kể lại, nơi ấy còn đáng sợ hơn cả đội cải tạo lao động!
Không thuộc trích dẫn thì không cho ăn cơm cũng không cho ngủ, cải tạo lao động ít nhất là khổ về thể xác, còn giáo dục tư tưởng chính là sự tra tấn về tinh thần.
Thẩm Dược Dân lập tức hoảng hồn: “Chủ nhiệm Triệu! Tôi bị oan mà! Rõ ràng là Thẩm Vân Chi đánh tôi...”
Thẩm Dược Dân nhìn thấy bọn họ như nhìn thấy cứu tinh, gào lên: “Cha! Mẹ! Mau cứu con với, Ủy ban Cách mạng muốn bắt con đi!”
Ngô Quế Hoa lao lên định ngăn cản, bị Chủ nhiệm Triệu trừng mắt lườm cho rụt lại: “Sao hả? Bà cũng muốn đi tiếp nhận giáo dục cùng à?”
Thẩm Kiến Quốc vội vàng kéo Ngô Quế Hoa lại, cười làm lành: “Chủ nhiệm Triệu, cháu nó còn trẻ người non dạ, ông bỏ quá cho...”
“Trẻ không phải là cái cớ!” Chủ nhiệm Triệu nghiêm khắc nói: “Vừa hay nhân cơ hội này cải tạo tư tưởng cho tốt!”
Nói xong lại ôn tồn nói với Thẩm Vân Chi: “Đồng chí nữ, cô yên tâm, nhất định tổ chức sẽ làm chủ cho cô.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
