Hôm qua Giang Đường đã lên cơn điên cả ngày, ngủ một giấc chắc cũng tỉnh táo lại rồi, trò chơi đóng vai người mẹ tốt cũng nên kết thúc, chắc sẽ không bao che cho hai đứa ăn mày nhỏ đó nữa.
Cô ta đang nghĩ ngợi, lơ mơ bước ra khỏi phòng và thứ đập vào mắt là... một không gian trống không.
Bàn gỗ gụ, tranh chữ thuỷ mặc, kệ giá điêu khắc tinh xảo, tủ năm ngăn sơn son thếp vàng, cả chiếc radio, máy hát, quạt điện đặt trên tủ...
Những thứ đáng giá trong nhà này đã biến mất! Tất cả đều biến mất!
Đó là cái bàn gỗ gụ đấy! Phải nặng ít nhất cũng một hai trăm cân, cần hai người đàn ông to khoẻ mới khiêng nổi, sao có thể nói biến mất là biến mất được.
Người nhà bọn họ sắp xếp phải tối mai mới đến dọn sạch căn nhà này, sao bây giờ đã trống không rồi?
Giang Thanh Hoan không dám tin, dụi dụi mắt nhưng trước mắt vẫn là một khoảng không trống rỗng.
“Cha ơi! Mẹ ơi!”
Trong căn nhà trống hoác, tiếng hét xé lòng của Giang Thanh Hoan vang vọng.
Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm bị đánh thức, bước ra khỏi phòng: “Ồn ào cái gì? Sáng sớm tinh mơ la hét cái gì? Có phải lại vì mấy chuyện vặt vãnh không đâu...”
Lời nói được nửa chừng thì đột ngột im bặt.
Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm cũng nhìn thấy căn nhà trống không.
“Mất rồi? Sao lại mất hết rồi?” Đinh Ngọc Cầm hoảng hốt nhìn quanh, rồi lập tức lao vào bếp, trống không! Cũng trống không! Chẳng còn lại gì cả!
Giang Thanh Hoan run rẩy đứng tại chỗ, hoảng sợ hét lên: “Mẹ, sao lại thành ra thế này? Nhà của chúng ta đâu? Đồ đạc trong nhà đâu rồi! Không có những thứ này đổi lấy tiền, làm sao mà chúng ta đi được!”
“Ồn ào cái gì! Mau đi xem Giang Đường, con ranh con đó còn ở đây không?” Giang Đức Hải vẫn còn giữ được chút bình tĩnh, người đầu tiên ông ta nghĩ đến là Giang Đường với biểu hiện bất thường ngày hôm qua.
“Đúng rồi, Giang Đường đâu? Con ranh đó còn ở đây không!”
Đinh Ngọc Cầm gào khóc: “Bình sứ Thanh Hoa của tôi... bức tranh hoa điểu trên tường... sao lại mất rồi... mất hết rồi...”
Thứ mà Giang Thanh Hoan để mắt đến là những chiếc váy xinh đẹp đủ loại trong tủ quần áo của Giang Đường, thậm chí còn có áo khoác từ Paris, Pháp, đôi giày da nhỏ của Ý và cả cây vĩ cầm mà cô ta đã nhòm ngó từ lâu.
Chỉ cần Giang Đường không còn ở đây, tất cả những thứ đó sẽ là của cô ta.
Vậy mà bây giờ trống không, ngay cả cái tủ quần áo cũng không thấy đâu!
“Chẳng lẽ là Giang Đường nhân lúc chúng ta không để ý đã dọn sạch căn nhà này? Không thể nào! Cha, mẹ, Giang Đường chỉ là một con đàn bà không có não, làm sao cô ta có thể dọn đi nhiều đồ như vậy! Lại còn không làm chúng ta thức giấc?”
Giang Thanh Hoan gào lên như phát điên.
Sắc mặt của Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm khó coi đến cực điểm, bọn họ cũng không tin Giang Đường có năng lực này, nhưng ngoài Giang Đường ra thì còn có thể là ai được chứ.
“Đức Hải, không có những thứ này... chúng ta làm sao mà đi được... Tiền trên người chúng ta, ngay cả trả tiền vé tàu cũng không đủ!”
“Cha... Giang Đường biến mất rồi, chúng ta có bị bắt đi lao động cải tạo ở nông thôn không? Con không muốn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
