Giang Đức Hải liếc mắt ra hiệu cho Đinh Ngọc Cầm, bà ta lập tức nở lại nụ cười giả tạo, quan tâm nói: “Đường Đường, có phải cháu đói bụng rồi không? Để thím đi nấu cơm cho cháu nhé...”
“Không cần!”
Giang Đường dứt khoát từ chối.
Nguyên chủ đã bị chuốc thuốc mê một lần rồi, nếu để Đinh Ngọc Cầm nấu cơm, ai biết được bà ta có bỏ độc vào cơm nữa hay không, cô không thể mạo hiểm như vậy.
Giang Đường đứng trong bếp, bên cạnh là thớt và dao thái rau.
Cô cầm con dao lên, quơ quơ trong tay rồi nói với Đinh Ngọc Cầm và Giang Đức Hải: “Hai người ra ngoài đi, tôi tự biết nấu cơm.”
“Đường Đường, cháu...”
“Cút ra ngoài!”
“Triêu Triêu, Nguyệt Nguyệt, hai con đừng sợ, người xấu đã bị mẹ đuổi đi hết rồi.”
Hai đứa trẻ vẫn ôm chặt lấy nhau, khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem, đôi mắt to tròn đen láy, kinh ngạc và ngỡ ngàng nhìn nụ cười dịu dàng trên mặt Giang Đường.
Rõ ràng đang đối diện với mẹ mình nhưng trên gương mặt non nớt lại hiện lên vẻ cẩn trọng không nên có.
Triêu Triêu bước ra, ôm chầm lấy Nguyệt Nguyệt nói: “Mẹ, mẹ đừng đánh Nguyệt Nguyệt, mẹ đánh con đi.”
Nguyệt Nguyệt nấp sau lưng anh trai, mắt ngấn lệ, lí nhí nói: “Mẹ, con và anh không ăn bánh bao thịt đâu, bụng bọn con không đói, có thể không ăn gì hết, mẹ đừng giận được không ạ?”
Giang Đường nhìn hai đứa trẻ trông như hai cục than nhỏ, trong lòng vừa căm phẫn nguyên chủ, vừa thấy xót xa vô hạn.
Bởi vì cô nhớ trong nguyên tác, sau khi nguyên chủ chết, Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm đã lộ rõ bản chất, dọn sạch toàn bộ tài sản trong nhà. Họ dựa vào số tiền đó để vượt biên sang Hồng Kông, thậm chí còn lập nghiệp ở đó, sống một cuộc sống xa hoa trụy lạc.
Còn cặp song sinh này thì bị vứt lại trong căn nhà bỏ hoang, chịu đủ mọi sự lăng nhục của người xung quanh, phải đi ăn xin lang thang trên phố.
Khi cha của chúng, Phó Tư Niên, nhận được tin và vội vã đến nơi thì đã là một tháng sau.
Trong một tháng đó, Triêu Triêu bị ngã gãy chân, để lại di chứng tàn tật cả đời, cho dù sau này lớn lên cậu bé muốn làm quân nhân cũng không còn cơ hội nữa.
Còn Nguyệt Nguyệt còn thảm hơn vì một tháng sống trong cơ cực mà cô bé mắc bệnh tự kỷ, hễ thấy người lạ là căng thẳng, không bao giờ có thể thoát ra khỏi nỗi sợ hãi.
May mà mọi bi kịch vẫn chưa xảy ra, bây giờ vẫn còn kịp.
Giang Đường ngồi xổm xuống đất, đến gần hai đứa trẻ, cố gắng nhìn ngang tầm mắt với chúng, đôi mắt kiều diễm rạng rỡ của cô tràn đầy sự quan tâm.
“Triêu Triêu, Nguyệt Nguyệt, hai con không làm gì sai cả, tại sao mẹ phải đánh các con chứ? Đừng sợ, mẹ không phải người không phân biệt phải trái, các con là con của mẹ, mẹ mãi mãi tin tưởng các con.”
Trong đôi mắt to tròn của cặp song sinh như viết rõ ba chữ: Thật sao ạ?
Chúng không biết điều gì đã khiến mẹ thay đổi nhiều đến thế.
Khi Giang Đường mỉm cười chìa tay về phía chúng, hai đứa trẻ do dự một lúc, rồi cũng rụt rè đưa tay đặt vào lòng bàn tay cô.
Giang Đường mỉm cười, kéo hai đứa trẻ đứng dậy, phủi bụi trên người chúng.
Trong lúc đó, cô sờ vào người hai đứa trẻ, chúng gầy quá, rõ ràng đây là độ tuổi bụ bẫm đáng yêu nhất của trẻ con, vậy mà trên người lại không có lấy một chút thịt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)