Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Bớt nói cái gì, người ta đều biết bảo vệ vợ, đồ hèn nhát!"
Lý Thúy Hoa bị anh cả Lục thật thà làm cho tức chết, tên này cũng không biết bênh vực cô ta trước mặt mẹ.
"Nếu chị dâu cả không vừa mắt, vậy em sẽ dẫn vợ ra ở riêng."
Lục Hoài Cảnh thường xuyên không ở nhà, nhưng mỗi tháng anh đều gửi về hai mươi đồng tiền trợ cấp, vừa nghe nói đến chuyện ra ở riêng, Lý Thúy Hoa đương nhiên không đồng ý.
"Theo truyền thống làng chúng ta, ba mẹ còn sống thì không được ra ở riêng, mẹ còn sống mà."
"Con còn biết mẹ còn sống à, ở đây có phần con lên tiếng sao?"
Vương Đại Ni trừng mắt nhìn Lý Thúy Hoa: “Hôm nay mẹ nói rõ, nếu con dám ra ngoài nói lung tung về vợ con trai ba, mẹ sẽ không tha cho con!"
"Chưa chắc là do con nói."
Lý Thúy Hoa không tin cả nhà đều vui vẻ kết thân như vậy.
Cũng tại em dâu thứ hai ở thành phố không có nhà, các em trai em gái chưa kết hôn nên không tiện xen vào.
Chỉ có cô ta là chị dâu cả mới nói ra những lời thật lòng cho mọi người nghe.
"Còn ai có ý kiến gì nữa không?"
Vương Đại Ni trừng mắt, chồng bà đi lính thường xuyên không ở nhà, sau đó bà lại ở vậy, một mình nuôi nấng nhiều đứa con như vậy nên tính cách tự nhiên mạnh mẽ.
Đường Uyển vẫn im lặng không lên tiếng, cô dắt Đường Châu, ánh mắt lướt qua từng người có mặt.
Ngoài mấy đứa trẻ nhút nhát thì cặp song sinh bằng tuổi cô cũng nhìn cô với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Đường Uyển luôn ghét phiền phức, cô nảy sinh ý định rút lui, đồng thời tính toán xem có thể sống một mình trong đại đội hay không.
"Mẹ, thân phận gia đình cô ta là gì?"
Lục Hoài Mai nghe Lý Thúy Hoa nói vậy thì hơi lo lắng, anh ba cô ấy là quân nhân, không thể bị liên lụy!
"Chị dâu cả của con lắm mồm mà con không biết sao, con tin cô ta hay tin mẹ?"
Vương Đại Ni vỗ một cái vào đầu Lục Hoài Mai, không dùng sức lắm, bà nói: "Đây là vợ mà ba con đã định cho con trai ba, trước đây vì con trai ba ở trong quân đội không có thời gian về nên cứ trì hoãn người ta mãi. Giờ con trai ba vất vả lắm mới xin được giấy đăng ký kết hôn, ai dám phá hỏng hôn sự của con trai ba, thì cút khỏi nhà cho mje."
Làm sao bà lại không biết vấn đề thân phận của Đường Uyển, dù sao thì ban đầu điện báo của nhà họ Đường là gửi đến chỗ bà.
Sau đó bà mới gửi điện báo cho con trai ba, để con trai ba đến đón vợ.
Tuy có chút tiếc nuối, nhưng đây là tâm nguyện của chồng bà, Vương Đại Ni không thể phụ lòng chồng mình.
"Trước đây mẹ cũng chưa từng nói có người này."
Lý Thúy Hoa lẩm bẩm khiến Vương Đại Ni tức giận cầm chổi quét rác lên.
"Đồ đàn bà lắm mồm, chuyện nhà họ Lục chúng tôi còn phải báo cáo với cô từng việc một sao."
Trước đây bà cảm thấy con trai mình không xứng nên không dám nhắc đến với nhà họ Đường, cứ nghĩ đối phương chỉ nói đùa.
Nếu không phải nhà họ Đường gặp nạn, người con gái xinh đẹp như vậy làm sao đến lượt con trai bà?
"Ai mà biết mẹ nói thật hay giả?"
Lý Thúy Hoa vẫn chưa cam tâm, em họ cô ta đã nhắm em ba từ lâu, em ba ở trong quân đội có trợ cấp, muốn gả cho anh nhiều vô kể.
Sao có thể để người ngoài không rõ lai lịch hưởng lợi.
"Cô còn nói nữa!"
Vương Đại Ni cầm chổi đánh Lý Thúy Hoa, cô ta cuống cuồng trốn ra sau lưng anh cả Lục.
"Anh là đồ chết rồi sao? Sao không bênh vực em!"
"Lục Hoài Nhân, con dám giúp cô ta thử xem!"
Giọng nói đầy uy lực của Vương Đại Ni khiến anh cả Lục không dám phản kháng, chỉ lắp bắp.
"Vợ à, em đừng chọc giận mẹ nữa, một mình mẹ nuôi nấng sáu anh em bọn anh không dễ dàng gì."
Đường Uyển thấy vậy thì đại khái hiểu người nắm quyền trong nhà họ Lục là ai, người mẹ chồng tương lai này của cô gần như nắm trong tay cả gia đình.
"Cảm ơn mẹ."
Lục Hoài Cảnh rất cảm động vì sự bênh vực của Vương Đại Ni, anh nắm tay Đường Uyển.
"Quân đội đã phê duyệt đơn xin kết hôn của con, ngày mai con sẽ dẫn Uyển Uyển đi đăng ký kết hôn."
"Đây là chuyện tốt."
Cuối cùng Vương Đại Ni cũng không đánh Lý Thúy Hoa nữa mà dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Đường Uyển và Đường Châu.
"Đây là em vợ con sao? Lại đây, ngồi trong nhà đi."
"Mẹ, em ba kết hôn sao lại mang theo cả em vợ về nữa?"
Lý Thúy Hoa lại ngứa nghề, cô ta vừa bị đánh xong lại nhảy ra, thật sự là càng bị đả kích càng hăng hái.
"Ý cô là sau này cô không cần đến nhà mẹ đẻ nữa sao?"
Vương Đại Ni chiến đấu hết mình, căn bản không cần Đường Uyển ra tay thì đã khiến Lý Thúy Hoa tức đến mức nhảy dựng lên.
"Đó là hai chuyện khác nhau, nhà mẹ đẻ con ở ngay đại đội bên cạnh, đến cũng không ở lại, vợ em ba thì khác. Đi lại xa xôi như vậy, ăn ở đều tốn không ít lương thực."
"Tôi tự mang theo phiếu lương thực!"
Đường Châu nhận được ánh mắt cổ vũ của chị gái thì ưỡn ngực, chị gái nói mẹ đã để lại phiếu lương thực và tiền cho họ.
"Đến nhà chị gái mà cháu còn phải chuẩn bị phiếu lương thực."
Vương Đại Ni trừng mắt nhìn Lý Thúy Hoa, nở nụ cười hiền hậu với Đường Châu.
"Mẹ, hiện tại ba mẹ Uyển Uyển không tiện chăm sóc Đường Châu, sau này Đường Châu sẽ sống cùng mẹ và Uyển Uyển."
Lời nói của Lục Hoài Cảnh lại khiến nhà họ Lục náo loạn, Vương Đại Ni lại không mấy bất ngờ.
Sau khi nhận được điện báo, bà đã gọi điện thoại cho nhà họ Đường ở bưu điện, tự nhiên biết tình hình nhà họ Đường, hai đứa nhỏ này cũng thật đáng thương.
Lý Thúy Hoa không dám lên tiếng nữa, kéo Lục Hoài Mai: “Em gái, chúng ta nuôi một cô gái yếu đuối như vợ em ba đã đủ rồi. Còn phải nuôi em trai cô ta nữa, nào có đạo lý như vậy."
"Mẹ, như vậy không ổn đâu?"
Anh cả Lục lắp bắp, không dám nhìn Lục Hoài Cảnh, có vẻ hơi chột dạ.
Đường Uyển vẫn không nói gì mà quan sát phản ứng của mọi người trong nhà, Vương Đại Ni cũng hiểu ý Đường Uyển, bà nhổ một bãi nước bọt xuống đất nói: "Tiền trợ cấp của con trai ba nuôi thêm hai đứa nhóc nữa cũng đủ, nó nuôi thì liên quan gì đến các người!"
"Vậy em ba kết hôn rồi cũng phải sinh con chứ, đến lúc đó chẳng phải chúng ta lại phải giúp nuôi."
Lý Thúy Hoa nói thẳng, khiến Vương Đại Ni tức giận lại cầm chổi đánh cô ta: “Giờ thì cô sợ con trai ba liên lụy đến cô rồi sao? Vậy lúc trước khi con trai ba chưa kết hôn, dùng tiền trợ cấp hỗ trợ gia đình nhỏ của cô, sao cô không nói? Bây giờ tôi nói rõ, ai cũng không được quản chuyện của con trai ba!"
Bà tức đến mức ngực đau, đúng là đồ không biết điều, nếu anh em con trai ba thật sự bất hòa, thì ai thiệt?
Lý Thúy Hoa bị nói đến mức mặt mày tái mét, Lục Hoài Mai cũng không vui, rõ ràng là đều có ý kiến với Đường Uyển.
Vương Đại Ni vẫn kiên quyết: “Đợi hai năm nữa, khi em trai em gái con đều kết hôn rồi thì hãy ra ở riêng."
Nếu không thì bà chết rồi sẽ không có mặt mũi gặp ông nhà.
Vừa nghe nói đi theo quân đội thì tảng đá trong lòng Đường Uyển lập tức rơi xuống, Lục Hoài Cảnh vẫn là người có trách nhiệm, cô vỗ vai Đường Châu.
Sau đó cô nhìn những người trong sân với vẻ mặt khác nhau nói: "Mẹ yên tâm, dù em trai con có ở cùng con thì cũng là giúp con."
Vừa nói cô vừa nháy mắt với Đường Châu, Đường Châu ngoan ngoãn gật đầu, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nhặt một khúc gỗ trong sân, rồi dùng sức bẻ gãy!
Rầm...
Khúc gỗ to hơn cả cán cuốc gãy làm đôi khiến mọi người biến sắc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
