Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TN70 Kiều Kiều Quân Tẩu Dọn Sạch Tiền Tài Kẻ Thù Nuôi Nhãi Con Chương 21: Không ngờ mẹ lại là người si tình

Cài Đặt

Chương 21: Không ngờ mẹ lại là người si tình

"Tìm tôi có việc?" Thậm chí Đường Uyển còn không mời cô ta vào phòng, Lục Hoài Mai càng thêm có ấn tượng xấu về cô.

Sợ mẹ nhìn thấy nên cô ta vội vàng bước vào phòng Đường Uyển.

"Tôi có chuyện muốn bàn bạc với cô."

"Nói đi." Đường Uyển khoanh tay, cô tìm một cái ghế ngồi xuống, không tiếp đãi Lục Hoài Mai. Với những người không thích mình thì Đường Uyển cũng lười tỏ ra thân thiện.

Lục Hoài Mai nghẹn lời, cô ta nói thẳng: "Cô và anh ba tôi không hợp nhau."

"Tôi đã nói rồi, có ý kiến thì nhịn, hoặc đi nói với anh cô." Đường Uyển bực bội trợn mắt: "Cô dựa vào cái gì mà cho rằng mình có thể ảnh hưởng đến tôi?"

"Anh ba tôi bị cô mê hoặc đầu óc, chỉ có cô có thể chủ động từ bỏ." Trong mắt Lục Hoài Mai lộ ra vẻ ngây thơ đến ngu ngốc, Đường Uyển không hiểu nổi tại sao người như Vương Đại Ni lại sinh ra đứa con gái như vậy.

Cô phì cười: "Tôi và anh cô đã đăng ký kết hôn rồi, nếu ly hôn thì sau này tôi là người đã qua một đời chồng. Tôi bị điên mới nghe lời cô. Nếu không còn việc gì nữa thì mời cô rời đi."

"Cô..." Lục Hoài Mai không nói lại Đường Uyển mà chỉ tức giận dậm chân. Vừa ra khỏi cửa thì đã chạm phải ánh mắt như muốn giết người của Vương Đại Ni.

"Mẹ..."

"Con bé chết tiệt này, con đúng là không biết phân biệt phải trái." Vương Đại Ni túm lấy tai Lục Hoài Mai, cười xin lỗi Đường Uyển: "Vợ con trai ba, đầu óc nó không được tỉnh táo, con thông cảm cho nó nhé."

Nói rồi bà cầm cây chổi ngoài sân đuổi đánh Lục Hoài Mai chạy tán loạn. Không phải không có ai nhìn thấy, nhưng mọi người đều ngầm giả vờ như không thấy, nếu ra can ngăn thì e là cũng bị đánh.

Trong phòng nhà con thứ hai, Vương Tú Hoa đột nhiên lên tiếng: "Xem ra mẹ rất hài lòng với em dâu ba."

"Sao lại không hài lòng cho được." Lục Hoài Đức bĩu môi: "Hôn sự này là do ba sắp đặt, hồi ba còn sống, mẹ luôn chiều chuộng ba. Cho dù ba tìm cho em ba một con vợ xấu xí, em có tin mẹ cũng bắt em ba nhắm mắt mà cưới không?"

Anh ấy rất hiểu Vương Đại Ni.

Vương Tú Hoa ngạc nhiên: "Không ngờ mẹ lại là người si tình."

"Đương nhiên rồi." Lục Hoài Đức khẳng định nói: "Em cứ chờ xem, ai dám gây sự với em dâu ba, mẹ nhất định sẽ trị từng người một."

Vương Tú Hoa: ...

Đường Uyển không biết hai vợ chồng anh hai đang xì xào, cô bị Lục Hoài Mai làm phiền nên cũng không còn tâm trạng vào không gian nữa. Đường Uyển đứng trong vườn rau nhà họ Lục, cô nhìn rau củ xanh tốt, mắt cũng sáng lên. Trong không gian của cô có rất nhiều đất trống, nếu có thể trồng rau trong đó thì cô có thể ăn rau tươi bất cứ lúc nào.

"Vợ con trai ba, con đang nhìn gì thế?" Sau khi Vương Đại Ni dạy dỗ Lục Hoài Mai xong thì bà nhẹ nhõm đi đến trước mặt Đường Uyển, Đường Uyển mỉm cười: "Mẹ, rau mẹ trồng tốt thật đấy. Con đang nghĩ đến chuyện lúc đi theo quân thì không biết có vườn rau hay không. Nếu có thì con muốn học mẹ để tự trồng rau."

"Ấy, người nhà quê chúng ta, ai ai cũng biết trồng rau." Vương Đại Ni được Đường Uyển khen ngợi thì có chút ngại ngùng, vội nói: "Khi nào con và con trai ba đi thì mẹ sẽ cho con ít hạt giống."

Nói rồi bà hào hứng chia sẻ kinh nghiệm trồng rau với Đường Uyển. Mấy người nhà con thứ hai ngồi bên cửa sổ nhìn thấy Vương Đại Ni và Đường Uyển hòa thuận như vậy.

Lục Hoài Đức có vẻ mặt "quả nhiên là vậy": "Thấy chưa, mẹ và em dâu ba thân thiết biết bao."

"Biết đâu là do em dâu ba dễ mến?" Vương Tú Hoa thật sự chưa từng thấy mẹ chồng hòa nhã như vậy, mặc dù lúc cô ấy kết hôn, mẹ chồng cũng không tệ với cô ấy.

Nhưng chưa bao giờ cười vui vẻ như thế.

"Chuyện này thì anh không biết." Lục Hoài Đức không quan tâm đến chuyện này, dù sao em ba kết hôn xong cũng không ở nhà, không ảnh hưởng gì đến bọn họ.

Chẳng mấy chốc lại đến giờ cơm tối của đại gia đình này, Lục Hoài Cảnh cũng vội vã từ bên ngoài trở về.

Đồ ăn là do Vương Đại Ni nấu, vì buổi chiều náo loạn như vậy nên buổi tối mọi người đều im lặng ăn cơm, không ai dám gây chuyện.

Ăn xong, Vương Đại Ni lại phân công nhiệm vụ cho từng người con trai, cố gắng để ngày mai đãi khách không xảy ra sai sót gì.

Sau bữa cơm, Lục Hoài Cảnh dẫn Đường Uyển đi dạo trong thôn để tiêu cơm, Đường Uyển nhìn ngọn núi xanh mướt chìm trong suy tư.

Trong tiểu thuyết, người xuyên không thường lên núi tìm kiếm cơ duyên, cô cũng muốn lên núi xem sao. Chỉ là từ khi đến thôn Thạch Bình, cô bận rộn tối mặt tối mũi, thật sự không có thời gian.

"Anh có đào bẫy trên núi, chúng ta qua đó xem thử." Dường như Lục Hoài Cảnh nhìn ra sự tò mò trong mắt cô nên về nhà lấy đèn pin, dẫn Đường Uyển lên núi.

Trời đã gần tối nên bên ngoài không có ai qua lại, Đường Uyển bám sát Lục Hoài Cảnh.

Họ không đi sâu vào núi mà chỉ đi vào một chút từ rìa núi, trước đây Lục Hoài Cảnh đã từng đào bẫy, bình thường anh không ở nhà nên cũng ít khi đến xem.

Không ngoài dự đoán, cái bẫy này đã bị đất lấp đầy, bên trong không có gì cả.

"Anh đã dặn dò anh cả vài lần, bảo anh ấy thường xuyên đến xem, chắc anh ấy không dám đến." Lục Hoài Cảnh có chút bất lực, nhưng anh không biết rằng có lần Lục Hoài Nhân đến đây suýt nữa gặp lợn rừng nên từ đó không dám đến nữa.

"Không có cũng không sao." Đường Uyển cũng không quan tâm, trời tối om om, cũng chẳng nhìn thấy gì nên cô cũng muốn quay về.

Đúng lúc hai người định xuống núi thì một tiếng động sột soạt vang lên, Lục Hoài Cảnh vội vàng che chắn cho Đường Uyển phía sau.

"Suỵt..."

"Có nai ngốc." Đường Uyển may mắn có thị lực tốt, cô tự biết mình, lúc Lục Hoài Cảnh lấy ná cao su ra thì cô lùi lại một bước.

"Em đợi anh ở đây."

"Được, em đừng đi lung tung." Lục Hoài Cảnh không định đi xa, lỡ nai chạy nhanh, anh thà bỏ qua chứ không nỡ bỏ Đường Uyển lại một mình.

Lúc anh đang tập trung bắn nai thì Đường Uyển nhìn quanh, nếu có thú rừng xuất hiện thì cô sẽ trốn vào không gian.

Vèo...

Lục Hoài Cảnh bắn vài phát ná cao su, con nai ngốc đã bị bắn ngất xỉu.

"Anh qua nhặt."

Lục Hoài Cảnh chạy đến, Đường Uyển gật đầu, cô định đi qua thì kết quả không biết đá phải cái gì, cô suýt nữa thì ngã.

Lúc cô cúi đầu xuống thì thấy một góc hòm gỗ lộ ra từ trong đất, Đường Uyển theo bản năng nghĩ đến kho báu!

Tuyệt đối không thể để Lục Hoài Cảnh phát hiện.

Chỉ là vừa cất hòm đi thì trước mặt cô xuất hiện một cái hố lớn, cô suýt nữa rơi xuống.

"Đường Uyển?" Lục Hoài Cảnh quay lại thì thấy Đường Uyển đang ngồi xổm trước một cái hố, ngẩn người, cô lúng túng đứng dậy.

"Em cứ tưởng đây là cái bẫy anh đào."

"Chắc là không phải." Lục Hoài Cảnh nhìn kỹ, trong mắt anh mang theo nghi hoặc, vừa rồi lúc anh đến đây có cái hố lớn như vậy sao?

Anh nhất thời nghi ngờ trí nhớ của mình có vấn đề.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc