Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Là cậu ta cướp trứng gà của em!"
Đường Châu giải thích, cậu bé lo lắng liếc nhìn Lục Hoài Cảnh.
Sợ anh trách mắng chị gái.
"Cháu cướp trứng gà của Đường Châu sao?"
Vương Đại Ni chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Khải Minh, lúc bà đi thì bà dặn cháu thế nào? Em vợ của chú ba cháu là khách, không được bắt nạt thằng bé, cháu coi lời bà nói như gió thoảng bên tai sao?"
Vương Đại Ni vốn đã rất bất mãn với Lý Thúy Hoa, bây giờ cô ta còn dạy hư cháu trai của bà, bà càng tức giận hơn.
"Mẹ, cháu trai mẹ bị người ngoài đánh, mẹ không bênh vực cháu trai mà còn mắng nó?"
Lý Thúy Hoa kéo Lục Hoài Nhân đang đứng bên cạnh, chỉ vào Đường Châu nói: "Lục Hoài Nhân, con trai anh bị người ta bắt nạt, nếu anh không đòi lại công bằng cho con trai thì chúng ta ly hôn!"
"Em ba."
Lục Hoài Nhân khó xử nhìn Lục Hoài Cảnh: “Em vợ cậu đánh Khải Minh..."
"Là Khải Minh vô lễ trước."
May mà Lục Hoài Cảnh không phải người thiên vị, anh nhìn Đường Uyển với ánh mắt trấn an.
Sau đó lạnh lùng nói: "Đây là cách các anh chị tiếp đãi khách sao?"
"Mẹ..."
Lục Hoài Nhân cầu cứu nhìn Vương Đại Ni, Đường Uyển dắt tay Đường Châu, còn tưởng Vương Đại Ni sẽ bênh vực cháu trai mình.
Vương Đại Ni nghiêm mặt, mắng Lý Thúy Hoa một trận: “Tôi đã dạy cô bao nhiêu lần rồi? Nhỏ trộm kim lớn trộm vàng, bây giờ nó dám cướp đồ của em vợ chú ba nó, có phải lớn lên định đi cướp ngân hàng không! Cô còn mặt mũi đòi công bằng sao, tôi còn phải đánh nó!"
Vương Đại Ni cầm chổi trong sân rồi đánh Lục Khải Minh mấy cái.
"Bà nội, cháu không dám nữa, cháu không dám nữa!"
Lục Khải Minh thật sự sợ hãi, cậu ta hét lớn: "Mẹ, mẹ mau cứu con. Là mẹ nói dì ba đến từ thành phố, chắc chắn sẽ không nói chuyện con cướp đồ với bà nội!"
"Đồ chết tiệt, mày nói linh tinh cái gì?"
Nghe thấy Lục Khải Minh tiết lộ thì mặt Lý Thúy Hoa tái mét, Đường Uyển nhìn cô ta với nụ cười mỉa mai.
"Hóa ra là chị cả dạy bảo à, trách sao mẹ lại tức giận như vậy."
"Tôi không có!"
Lý Thúy Hoa đỏ mặt tía tai, trừng mắt nhìn Lục Hoài Nhân đang ngây người bên cạnh.
"Lục Hoài Nhân, anh chết rồi sao!"
"Thúy Hoa, chuyện này đúng là em làm sai, sao em lại dạy Khải Minh làm việc xấu."
Lục Hoài Nhân đột nhiên hiểu tại sao mẹ anh ấy lại nói Lý Thúy Hoa là kẻ gây rối, trách sao trước đây mẹ lại ngăn cản anh ấy không cho anh ấy cưới cô ta.
"Lục Hoài Nhân!"
Lý Thúy Hoa không dám tin nhìn chồng mình, lúc này em ba còn biết bênh vực vợ, vậy mà anh ấy lại trách mắng cô ta?
Lý Thúy Hoa tức giận liếc nhìn Đại Nha và Nhị Nha đang run rẩy bên cạnh: “Hai đứa chết tiệt, còn không mau lại đây giúp mẹ?"
Đại Nha và Nhị Nha run bắn người, từ nhỏ mẹ đã thiên vị anh trai, bọn họ cũng bị mẹ đánh quen rồi.
May mà bà nội còn thương bọn họ.
"Hét cái gì mà hét, cút đi nấu cơm!"
Vương Đại Ni ném chổi xuống đất, áy náy nói với Đường Uyển: "Vợ con trai ba, là mẹ quản lý không tốt, Khải Minh, mau xin lỗi cậu đi!"
"Xin lỗi."
Lục Khải Minh đứng trước mặt Vương Đại Ni như chuột thấy mèo, căn bản không dám phản kháng.
Đường Châu hào phóng nói: "Không sao, cũng không phải cháu cố ý, tôi tha lỗi cho cháu rồi."
Lời này khiến Lý Thúy Hoa đỏ mặt, ý là Khải Minh bị cô ta xúi giục sao?
Nhìn nụ cười rạng rỡ của Đường Uyển, Lý Thúy Hoa càng thêm bất mãn.
Đúng lúc này, Lục Hoài Đức, con trai thứ hai nhà họ Lục đang làm việc ở thành phố dẫn vợ con về.
Anh ấy và Vương Tú Hoa có hai con gái, hai người vừa bước vào thì đã cảm thấy bầu không khí không đúng lắm.
"Mẹ, có chuyện gì vậy?"
Lục Hoài Đức hơi nhíu mày, anh ấy không muốn xen vào chuyện nhà, lúc này chỉ muốn về thành phố ngay lập tức.
"Không có gì."
Vương Đại Ni nhìn hai đứa cháu gái với ánh mắt yêu thương rồi vội vàng giới thiệu Đường Uyển và Đường Châu cho bọn họ.
"Đây là vợ con trai ba và em vợ nó."
"Anh hai, chị hai."
Đường Uyển lịch sự chào hỏi, biểu cảm không chê vào đâu được.
Lục Hoài Đức thấy Đường Uyển đoan trang, dịu dàng cười hiền hậu thì nói với hai đứa con: "Tiểu Quy, Tiểu Cúc, mau gọi dì ba đi."
"Dì ba."
"Dì ba."
Hai đứa trẻ một đứa năm tuổi, một đứa ba tuổi được nuôi nấng trắng trẻo, dễ thương hơn con của chị dâu cả Lục.
"Ừ." Đường Uyển lấy ra hai viên kẹo Bạch Thỏ từ trong túi đưa cho hai đứa trẻ, khiến Lý Thúy Hoa bĩu môi.
Hai đứa con gái mà cũng được cho kẹo Bạch Thỏ, con trai cô ta còn chưa có!
"Vợ em ba, cô không thể thiên vị như vậy được, Khải Minh nhà tôi còn chưa có."
Đường Uyển lấy ra hai viên kẹo đưa cho Đại Nha và Nhị Nha, không có phần của Lục Khải Minh, Lục Khải Minh uất ức nhìn chằm chằm vào hai em gái.
"Cảm ơn dì ba."
Hai đứa trẻ sợ hãi rụt cổ, không dám nhìn mẹ và anh trai.
"Hai đứa con gái ăn cái gì mà ăn, mau đưa cho anh con."
Lý Thúy Hoa định giật lấy thì bị Vương Đại Ni đánh bay: “Đừng có gây rối nữa!"
"Mẹ!"
Lý Thúy Hoa còn muốn nói nữa nhưng Lục Hoài Nhân vốn hiền lành lại tát cô ta một cái.
"Cô không thể yên ổn một chút sao?"
"Anh..."
Lý Thúy Hoa trừng mắt nhìn Đường Uyển, đều tại cô không cho con trai cô ta kẹo Bạch Thỏ, nếu không cô ta đã không bị đánh bị mắng rồi.
Đường Uyển: ...
Vương Tú Hoa chán ghét kéo hai đứa con lùi lại một bước, rõ ràng rất chán ghét màn kịch này.
Lục Hoài Đức cố gắng phớt lờ bầu không khí ồn ào này, cười nói với Lục Hoài Cảnh: "Nghe anh cả nói ngày mai hai người kết hôn, anh về gấp quá nên cũng không mang theo gì, em ba đừng trách."
"Người nhà thì đừng khách sáo như vậy."
Thái độ của Lục Hoài Cảnh nhàn nhạt, Vương Tú Hoa cũng vậy, cô ấy gật đầu với Đường Uyển rồi định dẫn con về phòng.
Lúc này, Lý Thúy Hoa vốn đã không ưa Đường Uyển đảo mắt.
Nghĩ đến tin đồn vừa nghe được ở bên ngoài, Lý Thúy Hoa không nhịn được mà lắm mồm.
"Mẹ, con nghe người trong đại đội nói, hôm nay vợ em ba đã mắng con gái đại đội trưởng Hồng Anh khóc."
"Chị dâu cả nghe ai nói vậy?"
Đường Uyển giật mình, cô vội vàng nhìn Lục Hoài Cảnh, chẳng lẽ vừa rồi đại đội trưởng tìm anh là vì chuyện này sao?
"Mọi người đều nói vậy."
Lý Thúy Hoa cười trên nỗi đau của người khác: “Cô đúng là giỏi giang, vừa đến đại đội chúng tôi mà đã đắc tội với đại đội trưởng!"
Cô ta cố tình liếc nhìn Vương Tú Hoa, người em dâu thứ hai kiêu ngạo này không quan tâm chuyện gì, chắc cũng phải quan tâm đến thể diện của gia đình chứ.
Dù sao bọn họ chưa chia nhà, nếu truyền ra ngoài thì cũng là một nhà.
"Chị dâu cả hiểu lầm rồi, vợ tôi không làm gì cả, là tôi mắng Hồng Anh khóc."
Lời nói của Lục Hoài Cảnh khiến cả nhà họ Lục kinh ngạc, anh là một người đàn ông mà lại đi mắng một cô gái khóc?
Lúc này, Lục Hoài Mai vừa tan học về nghe thấy lời Lục Hoài Cảnh nói thì cô ta tức giận xông vào.
"Anh ba, Hồng Anh đợi anh đến mức thành gái ế rồi, vậy mà anh còn mắng cô ấy khóc! Anh thật quá đáng, em không có người anh vô tình như anh!"
Cô ta và Lục Hồng Anh có quan hệ rất tốt, vừa rồi Lục Hồng Anh đã chặn cô ta lại khóc lóc kể lể một hồi khiến Lục Hoài Mai có thành kiến rất lớn với chị dâu ba vừa mới vào cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


