Cố Viện đã sớm quăng lời cô ta dặn dò ra sau đầu.
Bây giờ trong lòng trong mắt đều là cô ấy con gái nhỏ mềm mại đáng yêu.
Bà cụ có chút ghét bỏ con gái ruột nhà mình, nói một câu: “Tránh ra, để mẹ đút thuốc.”
Hạ Vũ Nhu nhìn bát thuốc đen sì, lông mày nhíu chặt lại.
Hạ Vũ Nhu nghĩ đến cảnh tượng đó, rùng mình một cái!
Bà lão thật đáng sợ.
Hạ Vũ Nhu uống thuốc xong liền nằm xuống, bà cụ giúp cô dém lại góc chăn. Thấy Liễu Cầm vẫn còn đứng đó, bà cụ có chút không vui.
“Con bé Cầm còn có việc gì sao?”
Liễu Cầm mặt dày cười với bà cụ.
“Bác gái Cố, đều là lỗi của cháu, nếu không phải cháu không trông chừng kỹ Niếp Niếp thì con bé cũng không phải chịu tội lớn thế này.”
“Trong lòng cháu thấy áy náy quá nên muốn ở lại với con bé thêm chút nữa.”
Nói xong, cô ta cúi đầu xuống, trong đáy mắt tràn đầy vẻ nham hiểm!
[Bà già chết tiệt, sao còn chưa chết đi? Cứ phá hỏng chuyện tốt.]
Bà cụ đảo mắt, người phụ nữ này đúng là lớn lên lệch lạc, tham lam không biết điểm dừng.
Bà đành phải khéo léo đuổi khách lần nữa.
“Niếp Niếp khó khăn lắm mới thoát chết, lần này chịu khổ sở nhiều rồi, người vẫn còn yếu lắm. Đợi nó khỏe lại, bác sẽ bảo nó đi tìm Tiểu Tuyết nhà cháu chơi sau.”
Chơi bời gì chứ, bà không yên tâm đâu.
Dù trong lòng Liễu Cầm trăm ngàn lần không cam tâm nhưng vì mưu tính sau này, đành hậm hực ra về.
Khoảnh khắc cánh cửa phòng đóng lại, sắc mặt cô ta lập tức trở nên âm trầm.
“Bà già chết tiệt, để cho bà ngông cuồng thêm vài ngày nữa.”
“Mẹ, lấy được ngọc chưa?”
Một giọng nói non nớt cắt ngang tràng chửi rủa của cô ta.
Liễu Cầm đau lòng nhìn sắc mặt con gái trắng bệch đang rúc trên giường.
Con gái cô ta từ khi sinh ra đã không được nhà chồng coi trọng, chồng lại trăng hoa, cuối cùng cô ta giận quá ly hôn quay về nhà mẹ đẻ, còn để con gái theo họ mình.
Sau khi ly hôn trở về, cuộc sống của cô ta chẳng mấy tốt đẹp.
Cha mẹ anh trai trước kia yêu thương cô ta giờ đều thay đổi thái độ.
Cả ngày mặc kệ các chị dâu nói bóng nói gió, vì để hai mẹ con có chốn dung thân, cô ta đành phải nhẫn nhục chịu đựng.
Nếu không nhờ cô bạn thân giúp đỡ, cuộc sống hiện giờ của cô ta chắc chắn sẽ không sung túc được như thế này.
Cô ta không hận cha mẹ thiên vị, không hận anh chị dâu không bao dung, chỉ hận cô bạn thân tốt số.
Cùng là phận ở nhờ nhà mẹ đẻ để bòn rút, tại sao cô ấy lại được cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay, còn cô ta thì phải sống cảnh ăn nhờ ở đậu.
Càng nghĩ càng không cam lòng, cô bạn thân càng để ý cái gì, cô ta càng muốn cướp đoạt cái đó.
Kế hoạch trước đó không thành công, giờ chỉ còn cách mặt dày đi mượn.
Ngày hôm sau.
Liễu Cầm ấp a ấp úng nhìn cô bạn thân: “Viện Viện ơi, cầu xin cậu giúp tớ với, tớ thật sự hết cách rồi, cậu nhẫn tâm nhìn Tiểu Tuyết chịu bệnh tật giày vò sao?”
Vẻ mặt Cố Viện khó xử: “Miếng ngọc bội của Vũ Nhu là do cha con bé tặng, nó quý lắm. Tớ đổi miếng khác cho cậu mượn được không?”
Vẻ mặt Liễu Cầm u ám, toàn thân tỏa ra hơi lạnh. Kế hoạch vốn dĩ đang tốt đẹp.
Đẩy Hạ Vũ Nhu kia xuống nước, vừa hay cướp lấy ngọc bội của cô bé.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)