Cô sợ bị kẻ gian để ý, lại thêm rắc rối.
Một đứa trẻ con cầm trong tay số tiền lớn như vậy, ai mà không đỏ mắt?
Vừa chạy cô vừa suy tính, trong không gian vẫn còn rất nhiều quần áo!
Phải bán đến bao giờ mới hết?
Ngoài quần áo, chăn bông, ga trải giường cũng không ít.
Những thứ cô không coi trọng nhưng với nhiều người lại là thứ phải tranh nhau vỡ đầu mới có được.
Thời đại kinh tế kế hoạch này, cái gì cũng thiếu, nhất là phiếu vải, một công nhân làm cả năm cũng chẳng được bao nhiêu.
Nông thôn thì càng khỏi phải nói.
Cho nên bây giờ mới lưu hành câu nói: “Mới ba năm, cũ ba năm, khâu khâu vá vá lại ba năm.”
Chỉ cần quần áo còn giá trị sử dụng, người lớn mặc xong đến trẻ con mặc, một bộ quần áo có thể truyền qua mấy đời người?
Hạ Vũ Nhu đã rất cẩn thận rồi nhưng vẫn bị kẻ gian để mắt tới.
Cô tức đến bật cười, dứt khoát không chạy nữa, dẫn kẻ đó vào một rừng cây nhỏ.
Cô khoanh tay trước ngực đứng trước mặt kẻ đó, hất hàm nhìn gã.
“Mày muốn làm gì?”
Tên lưu manh cười cợt nhả, ngông cuồng nói: “Mày bảo tao muốn làm gì? Không muốn chết thì giao hết tiền trên người ra đây. Tâm trạng ông đây tốt thì còn tha cho mày một mạng.”
“Ui da, tao sợ quá cơ!”
Khả năng chọc tức người khác của Hạ Vũ Nhu chỉ có tăng chứ không giảm.
Đối phương thấy cô không biết điều, mặt lập tức sa sầm lại.
“Tao cho mày mặt mũi rồi đấy.”
“Tao thấy là tao cho mày mặt mũi thì có.”
Cô không chần chừ nữa, tung người nhảy lên, đá thẳng vào mặt tên đó.
Tên lưu manh trúng đòn bị đá lùi lại mấy bước, vẻ mặt ngơ ngác nhìn đứa nhóc loắt choắt trước mặt.
Tốc độ ra đòn này có phải hơi nhanh quá không?
Từ ngơ ngác ban đầu chuyển sang giận dữ!
“Thằng ranh con, mày dám đánh lén tao.”
“Hơ hơ!”
Giọng Hạ Vũ Nhu đầy vẻ khinh miệt!
“Đánh mày còn cần lý do sao? Không phải mày ngứa đòn à?”
Cô không muốn nghe cái giọng đáng ghét đó nữa.
Vừa đá vừa đạp cộng thêm tát tai, rất nhanh cô đã đánh cho tên lưu manh kia không còn sức chống đỡ.
Cô giẫm một chân lên trán gã.
“Cháu ngoan, còn hống hách nữa không?”
Tên kia bị hành hạ thê thảm!
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, gã vội van xin: “Không hống hách nữa, không dám nữa.”
Lời mềm mỏng tuôn ra như suối.
Hạ Vũ Nhu: “Gọi tiếng ông nội nghe xem nào.”
Tên lưu manh nghĩ thầm: [Đứng còn chưa cao bằng người ta mà còn đòi làm ông lớn.] Nhưng tình thế ép người, đành chịu.
“Ông, ông nội ruột của cháu, cháu xin tha rồi, ông tha cho cháu được không?”
Hạ Vũ Nhu lại đá gã một cái: “Cút!”
Tên kia nghe xong mừng như điên, chẳng màng đau đớn trên người, lồm cồm bò dậy, lết đi khập khiễng rỗi ba chân bốn cẳng chạy mất, vừa chạy vừa ngoái lại nhìn, sợ Hạ Vũ Nhu đuổi theo đánh thêm trận nữa.
Cả nhà vừa ăn cơm xong thì một đám người xông vào.
Không cho họ bất kỳ cơ hội nào để mở miệng.
Vào cửa là lục soát khắp nơi.
Nhìn những thứ đám người kia lôi ra, sắc mặt ông cụ Liễu ngày càng khó coi.
Xong rồi, lần này xong hẳn rồi.
Lúc này ông ta biết mình đã bị người ta gài bẫy.
Bởi vì có những thứ hoàn toàn không phải của nhà ông ta.
Dù ông ta có mở miệng biện giải kêu oan thế nào cũng chẳng ai nghe.
Cuối cùng cả nhà đều bị áp giải đi.
Ông cụ Liễu tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Cả nhà họ Liễu đều vào tù.
Nhưng đội ngũ lục soát vẫn chưa hài lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



