Nhận ra ánh mắt oán trách của Tạ Thanh Tiêu, Trương Bằng Phi đắc ý ra mặt: “Chị dâu, sao thế ạ? Chị có việc gì cần dặn dò sao?”
Chuyện của Thẩm Hiểu Lan không tiện để cho quá nhiều người biết, mà quanh ngã ba này lại đông người qua lại. Thế nên Lâm Tương Nghi kéo thẳng Trương Bằng Phi sang một bên, thấp giọng kể cho cậu nghe chuyện của Thẩm Hiểu Lan.
“... Chị không biết cô ấy sẽ làm ra chuyện ngốc nghếch gì nữa. Bây giờ trời cũng đã tối rồi, bọn chị phải về trước. Bằng Phi này, cậu sống trên huyện nên tiện hơn, cậu có thể giúp chị báo chuyện này cho người nhà cô ấy biết được không?”
“Không thành vấn đề!” Trương Bằng Phi hào sảng vỗ ngực cái bộp.
Chị dâu đối xử với cậu tốt như vậy, chút việc vặt này đương nhiên cậu không thể chối từ.
“Được, vậy chị cảm ơn cậu trước nhé.” Lâm Tương Nghi cảm kích nói.
“Chuyện nhỏ thôi mà.” Trương Bằng Phi cười đáp, “Vậy bây giờ em sang nhà cô ấy luôn đây.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)