Ý thức của anh dần dần tỉnh táo, ấn gáy cô bắt ép xuống, nói không rõ chữ: “Vợ ơi, hôm nay chính là ngày thứ hai mươi rồi, mặc dù là buổi sáng, nhưng nếu em đợi không kịp chúng ta có thể bắt đầu ngay bây giờ...”
Mặt Lâm Tương Nghi đỏ bừng, cái gì gọi là cô đợi không kịp, người đàn ông của cô cô không thể sờ một cái, hôn một cái sao? Cứ nhất thiết phải là cô nghĩ đến chuyện đó à?
Dưỡng tinh súc duệ? Anh quả thật là chuẩn bị chu đáo nhỉ.
Nhưng cô nhìn khuôn mặt mệt mỏi của anh, rốt cuộc không nỡ gọi anh dậy, đợi anh ngủ say rồi, cô mới rón rén rời giường.
Bố mẹ Tạ vừa làm xong việc nhà, định ăn chút gì đó, lát nữa ra đồng làm việc.
Họ bận quen rồi, không rảnh rỗi được.
“Tương Nghi, con dậy sớm vậy sao?” Mẹ Tạ nhìn thấy Lâm Tương Nghi liền hỏi: “Hôm nay không làm ăn sao không ngủ thêm lát nữa?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


