Khoảnh khắc chạm phải ánh mắt của Lâm Tương Nghi, toàn bộ thế giới của Tạ Thanh Tiêu như tĩnh lặng lại, trong tầm nhìn chỉ còn sót lại một mình Lâm Tương Nghi, trong đầu cũng chỉ có duy nhất một ý niệm.
Cô mặc chiếc váy đỏ, gả cho anh rồi.
Kể từ ngày từ trên thành phố về, Tạ Thanh Tiêu đã tưởng tượng ra vô số lần dáng vẻ Lâm Tương Nghi mặc bộ váy cưới này, nhất định sẽ rất đẹp.
Nhưng mọi sự tưởng tượng đều không sánh bằng hình ảnh anh đang nhìn thấy trước mắt.
Lâm Tương Nghi quá đẹp, đẹp đến mức khiến anh nín thở, mà ý cười nơi khóe mắt chân mày của cô cũng làm anh cảm thấy, thật ra cô cũng thích anh, gả cho anh cô cũng rất vui vẻ.
Trái tim anh đập thình thịch.
“Nhìn dáng vẻ anh Tiêu ngắm vợ kìa, ba chân đều muốn đứng lên rồi,” Trương Bằng Phi khoác vai một người anh em khác là Vương Hiểu Phong, cười đầy gian xảo.
“Chuyện đó còn phải nói sao? Cậu ấy mong ngóng Lâm Tương Nghi bao nhiêu năm rồi? Chỉ cần đụng tới Lâm Tương Nghi, dáng vẻ mất giá của cậu ấy chúng ta còn thấy ít sao?” Vương Hiểu Phong cũng hùa theo trêu chọc.
Sẽ không cho rằng gả cho một người đàn ông là phó thác cả đời mình. Nhưng đã gả cho Tạ Thanh Tiêu, đương nhiên cô cũng hy vọng có thể cùng anh nắm tay đi hết cuộc đời.
Dù cô cố tỏ ra thoải mái, nhưng trong lòng vẫn rất căng thẳng, ngốc nghếch hỏi: “Anh đến rồi à?”
Tạ Thanh Tiêu cũng căng thẳng: “Ừ.”
Thẩm Hiểu Lan nhìn bọn họ, phì cười một tiếng.
Đây là lần đầu tiên cô thấy một Tạ Thanh Tiêu ngang tàng tùy hứng lại có dáng vẻ thấp thỏm thế này, suy cho cùng hình tượng của Tạ Thanh Tiêu trong lòng cô là tính tình tồi tệ lại hay bắt nạt Lâm Tương Nghi.
Cô còn sợ sau khi kết hôn Tạ Thanh Tiêu sẽ bạo hành Lâm Tương Nghi.
Còn cả Lâm Tương Nghi nữa, rõ ràng là thích Lục Định Viễn, sao quay ngoắt một cái lại ở bên Tạ Thanh Tiêu?
Thẩm Hiểu Lan cứ nghi ngờ bên trong có uẩn khúc gì đó, không hề coi trọng cuộc hôn nhân này của Lâm Tương Nghi và Tạ Thanh Tiêu.
Nhưng lúc này nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô bỗng cảm thấy có lẽ mình đã nghĩ sai rồi?
Lục Định Viễn cũng thu hết cảnh này vào đáy mắt, ngoài cảm giác hơi chói mắt ra, hắn lại thấy đó là do Lâm Tương Nghi cố tình diễn cho hắn xem, bèn chán ghét quay đầu đi.
Lâm Tương Nghi tưởng chọn ngày cưới vào hôm nay, trang điểm đẹp đẽ thế này, cướp đi sự chú ý của Tuệ Tuệ thì hắn sẽ hối hận sao?
Không, hắn chỉ cảm thấy cô thật đáng thương.
Vừa hay Lâm Tuệ Tuệ được mọi người vây quanh bước từ cầu thang ra, Lục Định Viễn nhìn thấy cô ta, ánh mắt dịu dàng hẳn, rảo bước đi về phía Lâm Tuệ Tuệ: “Tuệ Tuệ.”
Lâm Tuệ Tuệ tận mắt chứng kiến sự thay đổi cảm xúc của Lục Định Viễn khi nhìn thấy cô ta và khi nhìn thấy Lâm Tương Nghi, trong lòng dễ chịu hơn không ít.
Lâm Tương Nghi trang điểm đẹp thì có ích gì? Người gả cho Lục Định Viễn là cô ta!
“Anh Định Viễn,” Lâm Tuệ Tuệ dịu dàng gọi một tiếng.
Lục Định Viễn nắm lấy tay cô ta, giữa hàng lông mày bộc lộ chân tình.
Thấy Tạ Thanh Tiêu và Lâm Tương Nghi đi vào nhà chính để gặp Lâm Sơn, hai người cũng vội vàng đi theo vào.
Quy trình kết hôn thời nay mọi thứ đều tối giản, không có tiết mục náo hôn, cô dâu chú rể kính trà cho trưởng bối nhà gái coi như là hoàn thành nghi thức.
Lâm Tương Nghi là chị, theo tuổi tác của cô và Lâm Tuệ Tuệ, đương nhiên là cô và Tạ Thanh Tiêu phải kính trà trưởng bối trước.
Trên sảnh đặt hai chiếc ghế, Lâm Sơn đã ngồi xuống, vị trí bên cạnh là của Trần Phượng Mai, nhưng lúc này Trần Phượng Mai không ngồi mà đứng ở một bên.
Không phải Lâm Sơn hay Lâm Tương Nghi không cho bà ta ngồi, là bà ta tự không ngồi, ôm tâm tư gì thì không ai biết.
Lâm Tương Nghi đương nhiên cũng sẽ không bảo bà ta ngồi xuống, liền cùng Tạ Thanh Tiêu quỳ xuống.
Ngay lúc Tạ Thanh Tiêu và Lâm Tương Nghi nhận lấy chén trà từ tay một người chị hàng xóm chuẩn bị kính Lâm Sơn, Lâm Tuệ Tuệ bỗng lên tiếng ở bên cạnh: “Mẹ, sao mẹ không ngồi xuống? Mau ra ngồi đi ạ.”
Khách khứa đến dự lễ đương nhiên chú ý tới việc Trần Phượng Mai không ngồi, lúc này Lâm Tuệ Tuệ nói thẳng ra, ánh mắt của họ liền trở nên có chút tế nhị.
Cặp mẹ kế con chồng Trần Phượng Mai và Lâm Tương Nghi này không hợp nhau?
Mọi người đều nổi máu hóng hớt, vểnh tai lên xem kịch vui.
Trần Phượng Mai tỏ vẻ hơi hoảng hốt, liếc nhanh Lâm Tương Nghi một cái: “Tôi, tôi vẫn là không ngồi thì hơn.”
Lâm Tương Nghi cười khẩy, Trần Phượng Mai đây là muốn người ta nghĩ đứa con gái riêng này không dung nạp được bà ta sao?
Vậy thì cô thật sự không sợ!
Từ xưa đến nay mối quan hệ giữa mẹ kế và con chồng vốn đã rất tế nhị, cho dù cô thật sự không dung nạp được Trần Phượng Mai, người ngoài cùng lắm cũng chỉ nói cô hẹp hòi, khác hẳn với những lời đồn đại “không biết giữ mình”, “làm hỏng phong hóa” ở kiếp trước.
Cô mặt không cảm xúc nói: “Bà ấy đâu phải mẹ ruột của tôi, ngồi xuống làm gì?”
Lời vừa dứt, mặt Trần Phượng Mai và Lâm Tuệ Tuệ đều xanh mét, không ngờ Lâm Tương Nghi trước mặt bao nhiêu bạn bè người thân lại chẳng nể nang chút thể diện nào, phơi bày chuyện xấu trong nhà ra ngoài.
Lâm Sơn cũng nhíu mày, mặc dù mấy ngày nay quan hệ giữa ông và Trần Phượng Mai cũng rất tế nhị, nhưng rốt cuộc chuyện xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài...
Lâm Tương Nghi cười như không cười liếc nhìn bố mình một cái.
Lâm Sơn: “...” Đứa con gái này.
Cuối cùng ông cũng không lên tiếng.
Dưới ánh mắt tế nhị của mọi người, Tạ Thanh Tiêu kính trà Lâm Sơn, Lâm Sơn không ngu ngốc đến mức làm khó Tạ Thanh Tiêu trong ngày hôm nay, chỉ là ánh mắt nhìn Tạ Thanh Tiêu vẫn có chút phức tạp.
Uống xong trà, ông đặt một phong bao lì xì vào tay Tạ Thanh Tiêu, bất đắc dĩ lại trịnh trọng nói với Tạ Thanh Tiêu: “Con gái bố giao cho con, con phải đối xử tốt với nó.”
“Bố, con sẽ làm vậy!” Tạ Thanh Tiêu cười đáp.
“Vậy thì tốt, mau đứng lên đi,” Lâm Sơn nói.
Tạ Thanh Tiêu và Lâm Tương Nghi liền đứng lên, lùi về phía sau.
Đến lượt Lục Định Viễn và Lâm Tuệ Tuệ, hai vợ chồng vì câu nói vừa rồi của Lâm Tương Nghi mà trong lòng vẫn còn oán khí.
Lâm Tuệ Tuệ nói bóng nói gió: “Mẹ, mẹ mau ngồi xuống đi, mẹ là mẹ ruột của con, có tư cách uống trà của chúng con.”
“Được được được,” Trần Phượng Mai liên tục đáp, cẩn thận ngồi vào vị trí.
Khiến mọi người nảy sinh một trận thương xót, ánh mắt nhìn về phía Lâm Tương Nghi cũng không còn thân thiện nữa.
Tạ Thanh Tiêu nắm lấy tay Lâm Tương Nghi.
Lâm Sơn đối mặt với Lục Định Viễn, trên mặt mang theo nụ cười: “Kết hôn rồi, chính là vợ chồng, sau này phải sống cho tốt.”
“Vâng, bố,” Lục Định Viễn lạnh nhạt đáp, hắn đang giận lúc nãy Lâm Tương Nghi làm bẽ mặt Trần Phượng Mai, Lâm Sơn lại không nói đỡ cho Trần Phượng Mai.
Thậm chí hắn còn tính toán, lúc nãy Lâm Sơn đối mặt với Tạ Thanh Tiêu, sắc mặt phức tạp như vậy, rõ ràng là không nỡ xa Lâm Tương Nghi.
Bây giờ đối mặt với hắn lại cười tươi như vậy, đây là chỉ mong sao gả quách Tuệ Tuệ, đứa con gái không có quan hệ máu mủ này đi sao?
Lục Định Viễn thấy tủi thân thay cho Lâm Tuệ Tuệ, đối với Lâm Sơn đương nhiên cũng không có sắc mặt tốt.
Lâm Sơn nhận ra, nhíu mày, sắc mặt cũng lạnh đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


