Tô Đồng vừa thấy Mã Đại Minh, liền hiểu bác sĩ y tá từ đâu mà biết được “sự tích quang vinh” của “Ngô Đồng”.
Mã Đại Minh trong thôn còn có một biệt danh nữa là “Mã to mồm”, vừa biết nói lại vừa dám nói, từng có thời gian lấn át cả biệt danh “Mã Đại Đảm”.
Cô dám khẳng định Mã Đại Minh để làm nổi bật hình tượng “cao cả” của cô, nhất định đã tốn không ít nước miếng để kể lể việc cô ở nhà thê thảm như thế nào...
Nếu không tại sao ánh mắt các y bác sĩ nhìn cô đều tràn đầy sự thương hại...
Tô Đồng nhìn Mã Đại Minh, không biết nên nói gì cho phải.
Mã Đại Minh không khách sáo kéo chiếc ghế bên giường ngồi xuống, “Đồng nha đầu, cháu yên tâm! Chuyện của cháu chúng ta đều nắm rõ rồi, cháu cứ yên tâm dưỡng thương, Bí thư Ngô đã đến nhà cháu rồi, cháu không phải sợ, sau này thôn sẽ làm chủ cho cháu, cháu muốn gả thì gả, không muốn gả thì thôi...”
Nói xong, lại cảm thấy mình diễn đạt dường như chưa đủ sức nặng, quay đầu hỏi Tưởng Bình Lộ phía sau, “Lão Tưởng ông nói xem có đúng không?”
Tưởng Bình Lộ càng nói càng kích động, cánh tay giơ lên cao vút.
Tô Đồng chớp chớp mắt, chỉ nghe thấy bên trái một câu “cháu yên tâm”, bên phải một câu “cháu yên tâm”, sau đó ai nấy nói chuyện đều thao thao bất tuyệt!
Tưởng Bình Lộ nhìn thấy ánh mắt Tô Đồng có chút mờ mịt, dừng lại một chút, nghĩ đến tình hình Mã Đại Minh đã giới thiệu cho ông, cô gái này vốn hướng nội tự ti, ít giao tiếp với người khác, cấp hai chưa học xong đã bỏ học...
Có phải những đạo lý lớn ông nói này cô nghe không hiểu lắm không?
Nghĩ ngợi một lát, ông hỏi một vấn đề thực tế nhất đối với cô gái, “Ngô Đồng à! Cháu xem... trước mắt có vấn đề gì muốn giải quyết không? Cháu cứ nêu ra, chúng tôi nhất định sẽ nghĩ cách giải quyết.”
Mắt Tô Đồng sáng lên, đây là không định nói lý thuyết suông nữa, muốn giải quyết vấn đề thực tế rồi sao?
Tưởng Bình Lộ vừa thấy biểu cảm của Tô Đồng, biết mình hỏi đúng rồi, vội nở một nụ cười mà ông cho là rất hiền từ,
“Nêu đi! Muốn nêu gì cũng được!”
Tô Đồng thấy hai người đều im lặng, rất nghiêm túc nhìn chằm chằm mình, xác định mình cuối cùng cũng có cơ hội mở miệng.
“Cháu, cháu chỉ có một yêu cầu...”
Tô Đồng giơ một ngón tay ra.
Tưởng Bình Lộ và Mã Đại Minh đồng loạt gật đầu, đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho dù họ không có khả năng hoàn thành cũng phải dốc hết sức lực để đấu tranh cho cô.
“Chuyện cháu đổi mạng cứu đứa trẻ đó, nói trong bệnh viện là được rồi, có thể đừng tuyên truyền nữa được không! Về vụ án này sau này còn có gì... liên quan đến cháu, cũng xin giữ bí mật giúp cháu! Cháu chỉ muốn giống như trước đây, sống một cuộc sống yên bình là được rồi!”
Giọng điệu Tô Đồng rất kiên quyết.
Bề ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng cô đang gào thét, bây giờ xem ra họ vẫn chưa biết chuyện bắt tội phạm, chỉ mới là chuyện cứu đứa trẻ, đã làm ầm ĩ đến mức trong bệnh viện ai cũng biết, may mà các y bác sĩ trước đây cũng không quen biết, hai ngày nữa xuất viện, sẽ không giao du nữa.
Nhưng còn hai tên tội phạm kia, quả thực là hai quả bom hẹn giờ! Nếu bên bọn chúng mà khai ra, bên này lại thổi phồng lên, thì cô phải giải thích thế nào!
Thời đại nhạy cảm này, lỡ như gặp phải người có trí tưởng tượng phong phú, coi cô là gián điệp hay gì đó để đối phó...
Haizz! Quả thực không dám nghĩ!
Chân ướt chân ráo đến đây, cô còn muốn sống yên ổn! Cứu đứa trẻ còn có thể giải thích là do đầu óc nóng lên nên quên mất nguy hiểm, còn tay không bắt cướp thì phải giải thích thế nào!
Tưởng Bình Lộ và Mã Đại Minh đồng loạt nhìn cô, đều không nói gì.
Tô Đồng lại chớp chớp mắt, “Yêu... yêu cầu này của cháu quá đáng lắm sao?”
“Quá đáng! Vô cùng quá đáng!”
Người mở miệng là Mã Đại Minh, ông ta thấm thía nói:
“Đồng nha đầu à! Trước đây cháu sống những ngày tháng thế nào chú là người biết rõ! Bố mẹ các em cháu hành hạ cháu như vậy, chúng ta đều nhìn thấy rõ nhưng cũng không có tư cách gì để can thiệp, lần này lập được công lao lớn như vậy, nói gì thì nói cũng phải tuyên dương đàng hoàng một phen, cũng để cho người nhà cháu nhìn cho kỹ, ngày thường họ không coi cháu là con người, sau này còn dám bắt nạt cháu, chính là bắt nạt anh hùng trừ hại cho dân, chính quyền đều không đồng ý!”
“Đứa trẻ ngoan à!”
Lần này người mở miệng là Tưởng Bình Lộ, “Lúc cần khiêm tốn thì khiêm tốn, lúc không nên khiêm tốn thì nhất định phải phô trương, điểm này tôi đồng ý với Đại Minh, chuyện này nhất định phải tuyên truyền đàng hoàng, đối với cháu là có lợi không có hại! Đối với đại đội các cháu thậm chí là trấn Thanh Phong chúng ta đều có lợi mà!”
Nói đến đây, ông lại tiếp tục nói, “Tất nhiên—— chủ yếu là chuyện này ấy mà! Hôm qua tôi và Đại Minh đã báo cáo với lãnh đạo trên huyện rồi, Bí thư Ngô của các cháu chắc cũng đã tuyên truyền trong thôn rồi, cái này, muốn khiêm tốn cũng không được nữa rồi! Haha!”
Tưởng Bình Lộ nói xong còn rất vui vẻ, hôm qua báo cáo xong lãnh đạo rất hài lòng, kéo theo đồn công an cũng được biểu dương cùng.
Trái tim Tô Đồng lạnh ngắt.
Hai người này không đi làm ở bộ phận tuyên truyền quả thật là đáng tiếc.
…………
Khó khăn lắm mới tiễn được hai cán bộ “tuyên truyền” nòng cốt này đi, Tô Đồng thở phào nhẹ nhõm, cô phải sắp xếp lại ký ức một chút, những ký ức gần đây của cô gái này còn coi như rõ ràng, những ký ức xa xưa hơn đều mơ hồ.
Vấn đề phải đối mặt còn rất nhiều, gia cảnh bần hàn, bố mẹ ngu muội lại thiên vị, các em lòng dạ ích kỷ xấu xa, thời đại này kinh tế lạc hậu, quan niệm của con người cũng tương đối bảo thủ, không có chứng minh thư, đi xa cần có giấy giới thiệu, khả năng tiếp nhận sự vật mới mẻ có hạn...
Xem ra sau khi giải quyết xong những chuyện liên quan đến vụ án này, bản thân còn phải suy nghĩ kỹ càng về cuộc sống sau này...
Mã Lục và Trương Khuê theo lý mà nói cũng nên tỉnh rồi, Trương Khuê hôm đó tuy ăn hai cú đấm của cô, nhưng nguyên nhân chính dẫn đến hôn mê vẫn là do mất máu quá nhiều, Mã Lục không biết có bệnh nền gì không, chỉ nhìn vị trí đau của gã hôm đó thì có vẻ giống ruột thừa...
Đang nghĩ ngợi, cửa lại bị gõ, cô thầm cảm thán phòng bệnh này thật náo nhiệt, người còn đến hết tốp này đến tốp khác, lát nữa cô có nên dứt khoát giả vờ ngủ luôn cho xong không.
Cửa vốn chỉ khép hờ, người đến chỉ gõ cửa tượng trưng một cái rồi bước vào, lại là một thanh niên dáng người cao ngất, mặc một chiếc áo khoác da màu đen, thần thái nghiêm nghị, ánh mắt lạnh lùng và xa cách.
Trong lòng Tô Đồng giật thót, cô nhận ra đây là thanh niên đã hét lên với Mã Lục ở hiện trường vây bắt, Mã Lục chuẩn bị nổ súng vào cô, là anh đã ngăn cản.
Sau đó cũng chính anh là người đầu tiên đuổi kịp chiếc xe Jeep, lúc đó cô tuy đang “hôn mê”, nhưng có thể nghe ra giọng của anh.
Cái gì đến sẽ phải đến, cái gì phải đối mặt sẽ phải đối mặt.
Người đến đóng kỹ cửa phòng bệnh lại, mới bước những bước vững chãi đến trước giường cô.
Đêm đó trời tối nhìn không rõ lắm, hôm nay Tô Đồng mới phát hiện anh trẻ hơn trong tưởng tượng rất nhiều, diện mạo khí chất đều vô cùng xuất sắc, gương mặt đều toát lên vẻ anh tuấn, sắc bén như một thanh kiếm đã rút khỏi vỏ, chỉ là trong mắt lại có sự trầm tĩnh vượt quá tuổi tác, điều này khiến quanh người anh có một loại khí thế không thể phớt lờ, mang lại cảm giác áp bách cực lớn.
Anh chăm chú nhìn Tô Đồng một lát, mới lên tiếng: “Rất xin lỗi vì đã cuốn cô vào vụ án này, tôi là người phụ trách vụ án này, tôi tên là Tần Dập.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)