Tống Yến Châu đi tới kéo cô đứng dậy, sao cô lại thích bày đồ đạc của mình dưới đất như vậy.
Anh nhìn thoáng qua cái bàn, chẳng lẽ thực sự là chê chiếc bàn anh mua quá nhỏ sao?
So sánh ra thì chỗ này thực sự rộng rãi hơn nhiều so với chiếc bàn đó.
Tờ giấy thư đặt trên bàn bị một lọ mực đè lên, bên bệ cửa sổ cạnh đó là một chậu hoa hồng, đang nở rộ dưới ánh nắng mặt trời.
Ngoài những bộ phận trong những chiếc hộp này ra, Tống Yến Châu chỉ thấy cô tưới nước cho hoa hồng.
Những thứ khác, cô cơ bản không để ý.
Chẳng lẽ ăn một chút đồ căn bản không thể coi là bữa chính đó, đối với cô mà nói thì như vậy là đã ăn cơm rồi sao?
Tống Yến Châu im lặng một lúc, đột nhiên nhớ đến quá khứ của cô, những ngày tháng ăn không đủ no, mặc không đủ ấm.
Có đồ ăn thì đó chính là đã ăn một bữa cơm rồi.
Anh đột nhiên thấy hơi đau lòng, muốn xoa đầu cô, an ủi cô, nhưng ánh mắt vô tội và trong sáng của cô nói với anh rằng cô hoàn toàn không biết mình đã chịu ấm ức.
Luôn có một vài người, không ăn no, lén lút vào núi tìm đồ ăn.
Đội của họ từng cứu một số người dân làng đã vào rừng sâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

