"Thúy Thúy, mấy ngày nay thím không hề rảnh rỗi đâu, thím đã đi dò hỏi khắp làng trên xóm dưới để tìm đối tượng xem mắt theo đúng yêu cầu của cháu đấy."
Triệu Hồng Mai gần như đã tìm kiếm một lượt tất cả những thanh niên tài giỏi trong vòng bán kính vài chục dặm. Sau đó, bà ấy lại dựa theo yêu cầu của Lâm Thúy để sàng lọc, có thể nói là vô cùng tận tâm tận lực.
Thời buổi này, điều mà các cô gái nông thôn khao khát nhất chính là được gả vào thành phố. Việc được ăn lương thực hàng hóa là ước mơ cả đời mà bao nhiêu người có thể ao ước nhưng không thể với tới.
Thế nhưng hiện nay, gia đình nào ở thành phố lại bằng lòng lấy một cô gái nông thôn cơ chứ? Cô gái có hộ khẩu nông thôn khi gả vào thành phố sẽ không nhận được định mức gạo, mì, dầu ăn hàng tháng, tương đương với việc trong nhà có thêm một miệng ăn bám.
Ngay cả hộ khẩu của đứa trẻ sinh ra sau này cũng phải theo mẹ, cũng không có định mức lương thực. Chỉ riêng một điều này thôi, chắc chắn rằng nó đã dập tắt ước mơ được gả vào thành phố của tuyệt đại đa số các cô gái nông thôn.
Có gia đình ở thành phố bằng lòng lấy cô gái nông thôn, nhưng mười người thì có tới chín người là kết hôn lần hai, bên dưới lại còn có mấy đứa con đang chờ nuôi dưỡng, cứ hỏi thăm là y như rằng không trượt đi đâu được.
Triệu Hồng Mai đương nhiên không thể làm ra chuyện trái lương tâm là giới thiệu Lâm Thúy đi làm mẹ kế. Sau nhiều lần sàng lọc kỹ lưỡng, bà ấy đã mang đến hai ứng cử viên.
"Thúy Thúy, cháu từng gặp kế toán Triệu của đại đội chúng ta rồi phải không? Cậu ta khá cao lớn, bố mẹ cậu ta có công việc chính thức ở nhà máy đường trên trấn nên nuôi nấng cậu ta rất tốt, cao hơn thanh niên trong thôn chúng ta cả một cái đầu. Người ta còn không phải ra đồng làm việc, mà là ngồi văn phòng đấy, tiền đồ vô cùng rộng mở."
Triệu Hồng Mai nói một hơi để giới thiệu tiếp ứng cử viên thứ hai: "Thanh niên trí thức Hách ở điểm thanh niên trí thức không biết cháu đã từng gặp chưa? Dù sao thì người ta cũng đã từng gặp cháu rồi, anh ta có ý với cháu ở phương diện đó nên mới nhờ thím đến làm mai.”
“Người này á, nhà ở trong thành phố Bắc Kinh, bố mẹ đều là công nhân của nhà máy quốc doanh. Cuối năm ngoái, chính vì thanh niên trí thức Hách tốt nghiệp cấp ba nhưng không tìm được công việc thích hợp nên mới xuống nông thôn xây dựng. Dựa theo điều kiện gia đình của anh ta, sau này khi về thành phố, chắc chắn là anh ta sẽ đưa cháu về theo.”
“Được đi thành phố ăn lương thực hàng hóa, chắc chắn rằng cháu sẽ được bao nhiêu người hâm mộ đấy."
Được vào thành phố ăn lương thực hàng hóa quả thực là ước mơ của vô số người dân trong thôn. Mỗi tháng họ được phát tem lương thực, tem thịt, tem đường, tem vải, tem dầu, tem xà phòng theo định kỳ và định lượng... Đâu giống như ở làng quê, cái gì cũng không có, cuộc sống vô cùng thiếu thốn.
Thanh niên trí thức Hách?
Điểm thanh niên trí thức của đội sản xuất Hồng Tinh nằm ở phía đông thôn. Trong một căn nhà trệt thấp bé chia làm hai gian giường chung lớn, nam thanh niên trí thức và nữ thanh niên trí thức mỗi bên chiếm một gian.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


