Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TÌNH YÊU HOANG ĐƯỜNG Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

#Bài nghiên cứu về hiện tượng thụ phấn của không cốc u lan#

Bài đăng chính: Bí ẩn đầu năm chưa có lời giải: Không Cốc U Lan* của trường ta lại thụ phấn giữa mùa đông, là do “bản tính loài lan bị bóp méo” hay còn có nguyên nhân nào khác…

*Không cốc u lan có nghĩa đen là “đóa lan thanh tao trong thung lũng vắng”. Trong văn hóa Trung Quốc, cụm từ này thường dùng để ví một người có phẩm chất cao quý, thanh tao, không bị vấy bẩn bởi thế tục, giống như một bông lan tỏa hương trong thung lũng hoang vắng, dù không ai nhìn thấy nhưng vẫn đẹp đẽ và kiêu hãnh.

Bình luận 1: Chủ thớt học ngành thực vật à? Học đến phát điên rồi sao? Định dùng chuyện đời tư của hoa lan để câu tương tác à?

Bình luận 2: Độ riêng tư của thực vật khi thụ phấn ngang với động vật giao phối, con người… làm chuyện đó. Tôi xin nghiêm túc kêu gọi mọi người hãy bảo vệ quyền riêng tư của thực vật!

Bình luận 3: Hãy bảo vệ quyền riêng tư của thực vật, bắt đầu từ bạn trước đi… (tôi thì không).

Bình luận 42: Không đúng lắm, Không Cốc U Lan không phải là một loài thực vật…

Bình luận 43: Có phải thứ tôi đang nghĩ đến không? Ssss…

Bình luận 44: Ssss, ssss, ssss…

… SSSS!!!

Bình luận 201: Từ khi nào diễn đàn trường tôi bắt đầu hỗ trợ mã hóa bằng ngôn ngữ rắn vậy?

Bình luận 202: Có ai làm lớp trưởng giải thích một chút không? Tôi hóng chuyện mà sắp phát điên rồi đây! Tìm não rớt dưới đất.jpg

Bình luận 203: Đây đây! Dựa vào thông tin đã biết, “Không Cốc U Lan” là biệt danh mỹ miều của giáo sư Khương Lệnh Từ. Kết hợp với tiêu đề và nội dung bài viết chính có thể suy ra, có vẻ như giáo sư Khương đã… thụ phấn với con người?

Bình luận 204: Á!!!

… Á!!!

Bình luận 551: Tôi click vào bài viết với một tấm lòng thành kính dành cho ngành nghiên cứu thực vật, thế mà chủ thớt lại đập nát tín ngưỡng của tôi! Tôi không tin giáo sư Khương lại có những ham muốn tầm thường như vậy!

Bình luận 552 (Chủ thớt): Ồ, tín ngưỡng của bạn tới rồi đây~ Ảnh.jpg

Là ảnh cận cảnh của giáo sư Khương trong tiết học hôm nay. Người đàn ông trẻ tuổi đang cúi đầu lật xem bài tập, để lộ vết cắn lốm đốm bên cổ khiến tất cả những ai nghi ngờ chủ thớt đều câm nín.

Bình luận 553 (Chủ thớt): Bây giờ mọi người có thể hợp lực giải mã bí ẩn Không Cốc U Lan thụ phấn chưa?

Bình luận 554: Nói tiếng người.

Bình luận 555 (Chủ thớt): Trinh tiết của giáo sư Khương đi đâu mất rồi?

5 giờ chiều.

Lê Đường đứng ở cuối hành lang triển lãm nghệ thuật, lặng lẽ ngắm nhìn bức tranh chân dung lớn nhất, cũng là tác phẩm cô ưng ý nhất từ trước đến nay.

Trong tranh, người đàn ông khoác áo bào trắng, một lớp lụa mỏng che đi đôi mắt. Ánh nhìn cúi xuống như thoát ra khỏi khung tranh, tựa như tượng thần tuyết trắng ngự trên đỉnh núi băng vạn năm, bị bao phủ bởi sương tuyết, lạnh lùng mà đẹp đẽ đến mức không ai có thể với tới.

Thế nhưng, dưới lớp áo rộng mở hoàn toàn kia, lại là một thân thể gần như trần trụi của một chàng trai trẻ. Mỗi đường nét cơ bắp đều sắc lạnh, góc cạnh, mang theo vẻ đẹp hoang dã nguyên thủy.

Thánh khiết và dã tính, hai khái niệm tưởng như chẳng hề liên quan lại va chạm mãnh liệt trong ánh mắt của mỗi người dừng lại trước bức tranh.

Không ai có thể nảy sinh ý nghĩ bất kính, chỉ muốn cúi đầu chiêm bái.

Chỉ có Lê Đường biết, đôi mắt lạnh lùng ẩn sau lớp lụa mỏng ấy, khi chìm trong dục vọng sẽ dần loang ra một màu sắc yêu dị không thể xóa nhòa. Ở đuôi mắt phải còn có một nốt ruồi lệ tựa chu sa, như được ai đó vẽ nên một cách tỉ mỉ, khiến người ta rung động đến tận đáy lòng.

Ánh mắt cô chậm rãi từ gương mặt trượt xuống, lướt qua thân thể bán khỏa thân trong tranh, trong đầu lại hiện lên một hình ảnh, khi cơ bụng ấy chuyển động, từng đường nét trên eo và bụng sẽ phủ lên một tầng mồ hôi mỏng, đặc biệt là dưới ánh trăng… gợi cảm đến mức không thể tả.

Mỗi một lần cơ thể va chạm rung động, đều khiến cô tràn đầy cảm hứng sáng tác. Lê Đường ngắm nhìn rất lâu, trong mắt dần lộ ra một tia nhạt nhòa vô vị.

Suy nghĩ của Lê Đường bị cắt ngang. Cô vô thức quay đầu, giọng nói có chút ngơ ngác: “Có chuyện gì sao?”

Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính màu, phản chiếu xuống sàn thành những mảng sáng rực rỡ kéo dài theo thời gian.

Thiếu nữ khoác lên mình chiếc váy lụa dài, dây áo mảnh tinh tế ôm lấy bờ vai gầy, xương quai xanh lộ ra trắng ngần. Xương sống mảnh mai, lưng trần tinh xảo, vừa vặn đứng trong vùng ánh sáng, càng tôn lên vẻ mong manh như thể có thể tan vào hư vô bất cứ lúc nào.

Không ai có thể tưởng tượng được, một tác phẩm táo bạo đến thế lại xuất phát từ tay cô.

Nhìn vào đôi mắt óng ánh như thấm đầy nước của cô, nhân viên triển lãm bất giác lắp bắp: “Cô… cô nên đóng gói bức tranh này lại, khách hàng đang đợi.”

"Được."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc