Ra khỏi tiệm pizza, ai cũng tránh xa xe rác và cô như tránh tà.
Đến khúc cua, cô rẽ vào con đường nhỏ gồ ghề dẫn đến bãi rác, là đường tắt nhưng rất khó đi. Thiết bị theo dõi ghi lại cảnh cuối cùng…
Xe rác dừng tại khu vực thượng nguồn, nơi dịch rác từ bốn phương tám hướng rỉ ra, hội tụ, tạo thành một dòng chảy hôi tanh chứa đầy chất độc và có tính ăn mòn. Xung quanh không một bóng người, Hoắc Ưu xoay lưng lôi từ trong đống rác ra một chiếc bè gỗ thô sơ. Sau đó, cả người lẫn xe cùng lên bè, trôi xuôi dòng.
Dù sẽ bị ăn mòn, nhưng chiếc bè gỗ trần này ít nhất cũng phải trụ được 30 phút trước khi tan hết.
Từng tiếng ục ục, xì xèo vang khắp mặt nước. Chừng năm phút, bè trôi đến quãng giữa.
Một cây sào gỗ cắm xuống đoạn nước lặng, ven bờ là những bụi cỏ rỉ sét.
Bịch!
Chiếc bè tấp vào, Hoắc Ưu nhảy xuống, dùng dây thừng kéo nó vào bờ, khéo léo giấu trong bụi cỏ. Sau đó, cô cúi người lôi chiếc ba lô trong ngăn kéo dưới gầm xe rác đeo lên lưng.
Ba lô nặng trĩu, trong đó chứa thứ gì thì chẳng ai quan tâm.
Mười phút sau.
Gã móng heo lảo đảo bước ra khỏi nhà nghỉ rẻ tiền ở thị trấn. Một tay gã kéo quần, tay còn lại cầm chai rượu Rum giá hai đồng liên bang, vừa đi vừa nhấp từng ngụm, bước thấp bước cao theo đường cũ rẽ vào khu đầm lầy.
Không có tinh thần thể, vừa sử dụng ký sinh thể một lần, chơi gái, uống rượu, tất cả diễn ra vỏn vẹn trong vòng hai tiếng, khiến gã rơi vào trạng thái suy yếu và lơ là nhất.
Mà những ngày khác, gã cũng thế thôi.
Thói quen của gã đã bị người nào đó để ý, thậm chí ghi chép lại.
Sau đó, đến một đoạn đường không có gì nổi bật, gã xốc lại cái lưng quần, chuẩn bị đi tiểu, miệng lảm nhảm.
"Con nhỏ kia bẩn rồi, vẫn là Hoắc Ưu ưa nhìn, sạch sẽ hơn, thằng khốn Jones, không bán nó cho ông…"
Còn chưa kịp kéo khóa quần.
Trên triền cao của núi rác.
Một mũi tên kim loại dài bằng ngón trỏ, xé gió lao vút xuống.
"Phập!"
Từ vị trí cách đó 50 mét, chuẩn xác bắn vào gáy gã.
Mũi tên tẩm chất làm đông máu từ sau gáy xuyên thủng cổ gã, đầu nhọn hình tam giác ló ra trước họng gã.
Gã giơ tay ôm họng, đồng tử giãn rộng, há mồm kêu cứu, nhưng yết hầu đã bị thủng, chỉ có thể phát ra tiếng ư ử yếu ớt. Thân thể co giật dữ dội rồi đổ gục xuống đất.
Trong thời khắc giãy chết, gã nghe thấy có tiếng bước chân.
Cặp mắt lươn của gã dán sát mặt đất, lờ mờ nhìn thấy một đôi ủng đạp lên bùn lầy và cỏ dại bước tới, ngước lên trên một chút, là thiếu nữ mười bảy tuổi, đầu đội mũ lưỡi trai, tay cầm cây nỏ tự chế thô sơ.
Gương mặt tranh sáng tranh tối hiện ra dưới vành mũ, xương xương góc cạnh, khó phân biệt là nam hay nữ.
Ánh mắt cô đen nhánh, sâu hun hút như miệng giếng cổ, khinh bỉ liếc xuống.
Cô ngồi xổm, rút con dao quân dụng giắt trên thắt lưng gã.
Gã đã nhận ra cô, không lâu trước đó, trong tiệm pizza, gã còn định giở trò sàm sỡ cô.
Kết quả cô tự tới tìm gã.
Lưỡi dao lạnh lẽo áp lên mặt gã.
"Không phải tao không bán. Là do bọn mày không trả nổi thôi."
"Đây là lỗi của bọn mày, quá không biết cố gắng."
Thân dao xoay một vòng, lưỡi dao thọc vào mồm gã, thẳng tay xén rớt đầu lưỡi gã.
Tiếp đó, cô khoét ổ ký sinh thể giun xoắn to cỡ quả trứng trong người gã ra, cùng với ký sinh thể dây mây mà gã đã đánh cướp trước đó, bỏ vào ba lô.
Tất nhiên cô cũng sẽ càn quét thêm thứ khác, tổng cộng thu được 156 đồng liên bang.
"Chửi người là phải đền tiền."
Khi nhận ra cô định làm gì, gã sợ đến phát khóc, hai cái móng heo bấu chặt mặt đất, cố vùng vẫy.
Vô ích.
Mặt đất hằn lên những vết cào dài, rớm máu.
Gã vẫn còn thở, chưa có chết hẳn. Đến gần bờ sông, cô rút mũi tên trên cổ gã ra, rồi hất người xuống.
Mặt nước ngay lập tức sôi trào, nổi bọt, kèm theo tiếng xì xèo khi da thịt bị ăn mòn.
Chửi bới đương nhiên chỉ cần đền tiền.
Nhưng nhiều lần sàm sỡ, vậy thì phải đền mạng.
Khi Hoắc Ưu xoay người rời đi, gương mặt tái nhợt vì chuỗi hành động tiêu hao thể lực. Gót giày cố tình miết qua những vết cào mà gã móng heo để lại, tiện tay nhét chiếc nỏ sắt thô sơ cùng mũi tên tự chế đã dùng vào ba lô. Khuôn mặt dưới vành mũ lưỡi trai không biểu lộ cảm xúc nào. Cô rút miếng giẻ trong ba lô, chậm rãi lau sạch máu bẩn dính trên găng tay bảo hộ.
Phía sau, mặt sông rác vẫn dập dềnh. Có người sống đau đớn giãy dụa, bị ăn mòn, rồi tiêu vong.
Dù ở bất kỳ thế giới nào, dục vọng và dã tâm trong cô, trước sau như một, không thể kiềm chế, lặng lẽ lớn lên.
Hoắc Ưu nhanh chóng di chuyển về phía xe rác và bè gỗ, leo lên, mặc nó xuôi dòng…
Năm phút sau, bè gỗ trôi đến hạ lưu, bị bỏ lại, không bao lâu sẽ bị nước sông ăn mòn hoàn toàn.
Hoắc Ưu kéo xe vào bãi rác. Gót giày cố ý giẫm lên lớp dịch nhầy trộn lẫn nhiều loại tạp chất, mục đích xoá sạch dấu vết từ môi trường trước đó.
Thời gian có thể tính toán, mạng người cũng vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)