Ngày đầu mới xuyên tới, Hoắc Ưu dũng mãnh nghĩ: "Môi trường tranh bá quy mô cấp vũ trụ ư? Được lắm, rất hợp với thân trâu ngựa như mình. Chờ đấy, ta sẽ sớm vực dậy hào quang thêm lần nữa."
Tới được vài ngày, cô lại nghĩ: "Tiếp khách hay phối giống gì thì cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, có khi còn phải bù lỗ, thôi thì cứ đi làm thuê vậy."
Ở được ba năm, cô gào thét trong lòng: "Khốn khiếp thật, làm thuê mà vẫn bị bắt đi phối giống đã đành, lại còn chẳng được ăn no, tất cả ăn cớt hết đi!"
Hoặc là chết, hoặc là cùng chết!
Và thế là, kế hoạch suốt mấy tháng qua đã ra đời. May thay, đến thời điểm hiện tại mọi thứ vẫn đang thuận lợi…
Hoắc Ưu yêu cầu nhân viên phục vụ đổi toàn bộ năm mươi cân bột ngô sang thực phẩm đã qua chế biến.
"Xác nhận đổi toàn bộ sang bánh ngô?"
"Xác nhận."
"Được, sau khi trừ phí gia công, cô sẽ nhận được ba mươi cân bánh ngô, tổng cộng 98 cái. Vì số lượng khá lớn, không tiện mang theo nên chúng tôi sẽ cấp cho cô thẻ mua sắm thuộc chuỗi bán lẻ của công ty. Sau này cô có thể đến thẳng các siêu thị chính quy hoặc nhà ăn của các cơ quan chính phủ để đổi lấy bánh ngô."
Hoắc Ưu quan sát nhân viên, liếc nhìn bảng tên trên ngực hắn.
Kho Lương Thực Của Chuột Mickey.
Tên hay đấy, thật sự hay.
Tập đoàn Dự Trữ Lương Thực Mickey, nghe nói ký sinh thể của người sáng lập chính là một chú chuột Mickey được nhân cách hóa có chỉ số thông minh cực cao…
Cũng đúng thôi, nếu không có cái tên Mickey chắc chả ai dám gửi lương thực ở đây.
Nhân viên phục vụ chẳng thèm liếc nhìn Hoắc Ưu lấy một cái. Một phần là vì quy tắc ngầm trong ngành này, ai cũng biết việc mình làm chẳng mấy sạch sẽ, một đứa làm công ăn lương như mình thì quản chi cho mệt xác.
Hơn nữa, cô ta không phải dân bản địa của Sao Brook, càng không phải kẻ bị lưu đày. Cô ta là nhân viên thuộc biên chế công ty mẹ đứng sau kho lương, hết thời gian nhậm chức sẽ được điều đi nơi khác. Sở dĩ không tuyển người địa phương là vì sợ họ lắm mưu nhiều kế, lại có nhiều mối quan hệ lợi ích chằng chéo, rất dễ làm hỏng quy tắc ngành.
Nhìn mà xem, việc kho lương Mickey có thể gặt hái được thành công trong mảng dự trữ lương thực tư nhân hoàn toàn không phải là chuyện ngẫu nhiên.
Quy tắc ngành là thứ vô cùng quan trọng.
So với Con Cừu Béo thì họ cao tay hơn nhiều.
Hoắc Ưu vừa nghĩ thầm trong bụng vừa nhận lấy tấm thẻ mua sắm, sau đó tiến về phía ngân hàng nằm trong trung tâm thương mại duy nhất được coi là tử tế tại Sao Brook.
Cạnh đó có một chiếc máy bán hàng tự động, cô trực tiếp đổi lấy một cái bánh ngô.
Thứ thực phẩm không bao giờ thối rữa này được lấp đầy bởi tinh hoa công nghệ hắc ám, thôi thì cứ nhắm mắt mà ăn vậy.
Ít nhất thì nó cũng thơm và giúp người ta no bụng được.
Vị đại luật sư lừng lẫy đất Cảng một thời tay đút túi quần, tay kia cầm bánh ngô gặm dở, phô diễn trọn vẹn phong thái thanh lịch, ung dung… và cả cái nét làm màu của cô.
"Đã xác nhận. Đang tiến hành giao hàng."
"Tôi còn muốn bán ít kim loại để đổi lấy vật phẩm khác."
"Mời quý khách đưa vật phẩm cần bán vào cửa sổ quét…"
Mọi người cứ bảo đây là thế giới Cyberpunk, nhưng Hoắc Ưu lại cảm thấy đây chỉ là kiểu Cyberpunk dành riêng cho tầng lớp hạ đẳng.
Bãi rác, tiệm pizza, hành tinh rác… bất cứ thứ gì tồi tàn, thấp kém và khắc nghiệt nhất đều hiện diện ở đây. Một nền công nghệ bị kìm hãm, và những kiếp sống bị thao túng toàn bộ.
Nhưng đối với những quần thể mạnh mẽ như ngân hàng… thì ngay cả ở cái nơi chim chả thèm ị này, người ta vẫn có thể tìm thấy những quầy giao dịch cao cấp đến vậy.
Cô liếc nhìn thiết bị trước mắt, thầm tính toán xem nó đáng giá bao nhiêu…
Thôi xong!
Đến cả một luật sư như cô mà giờ cũng đang cân nhắc đến việc đi cướp ngân hàng rồi. Mà không phải cướp tiền, là cướp thiết bị mới chết chứ.
Cái thế giới này đúng là đáng sợ quá đi thôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)