Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ánh mắt của người chết thì có gì đáng để giải mã?"
Trước khi bắt đầu vơ vét cái xác, Hoắc Ưu đã chẳng thèm bận tâm đến sự oán hận của Trương Khắc. Cô thản nhiên nhặt máy truyền tin của Lý Thang Mỗ lên xem xét một hồi, rồi nhìn những cái xác nằm la liệt trên đất, thoáng thẫn thờ trong một giây.
Ây dà, cô đã phải mất tới ba năm mới thích nghi được với thực tại rằng mình không còn là vị đại luật sư lẫy lừng của đất Cảng ở thế giới cũ nữa rồi.
Giết người, cướp của đã thành thói quen.
Cô nhanh chóng thu dọn hiện trường. Bảy tên nhặt rác vô dụng, chẳng đáng giá một xu. Thứ duy nhất có giá trị ở đây là Lý Thang Mỗ và con trăn điện.
Thực tế, một kẻ như Lý Thang Mỗ chẳng dại gì mà mang hết gia sản trên người, chưa kể thẻ ngân hàng giờ cũng không thể rút được tiền. Sau một hồi lục soát, Hoắc Ưu chỉ thu được vỏn vẹn 64 đồng liên bang. Tuy nhiên, thứ cô thực sự nhắm tới lại là vật tư chiến đấu trong ba lô tác chiến của hắn, ngoài lọ dịch kích hoạt tế bào kia, còn có một tấm thẻ lương thực vô danh liên kết với kho lương địa phương.
Không phải kho công mà thuộc về tư nhân. Vì là thẻ vô danh nên nó chẳng có hiệu lực pháp lý, thuần túy đóng vai trò phiếu tích trữ lương thực. Mức phí ký gửi ở đây rẻ hơn ngân hàng rất nhiều, là lựa chọn tất yếu của những kẻ thuộc tầng lớp hạ đẳng bắt đầu có chút danh tiếng và tích lũy được kha khá lương thực, nhưng lại chưa đủ tầm để nhận được dịch vụ riêng từ phía ngân hàng.
Tất nhiên trong cái quần thể hỗn tạp đó, chuyện giết người cướp thẻ lương thực diễn ra như cơm bữa.
Thẻ không ghi tên, rơi vào tay ai thì lương thực thuộc về người đó. Dù là kho lương hay cơ quan chức năng cũng chẳng buồn điều tra. Một thứ luật lệ đen tối được ngầm thừa nhận.
"Kẻ phát minh ra cái thứ này đúng là vừa độc vừa hiểm."
Bằng cách để vật tư lưu thông trong tầng lớp hạ đẳng theo hình thức đẫm máu nhất, để họ không chuyển dời mâu thuẫn sinh tồn lên các tầng lớp thượng lưu…
Thứ luật lệ độc ác này, thế giới cũ của cô vẫn thường hay sử dụng.
Có điều ở đây thì nó tàn khốc hơn nhiều. Ngay cả khi mâu thuẫn không được chuyển dời, thì sức tấn công của tầng lớp nhân chủng hạng ba và bốn cộng lại cũng còn lâu mới đe dọa được hai chủng người thống trị ở trên đỉnh kim tự tháp kia.
"Một thế giới Cyberpunk với cuộc tranh bá giữa các thực thể Cthulhu và nhân loại siêu phàm…"
Quả phôi ký sinh thể này có giá thị trường khoảng 700 đồng liên bang.
Tiếp đó, cô dùng dao găm chuyên dụng tách lấy túi độc của con trăn điện.
Sau khi đã lấy sạch những thứ cần thiết, đang định rời đi, chợt Hoắc Ưu dừng lại suy nghĩ một chút. Cô tung chân đá văng cánh cửa nhà gỗ của mình, ánh mắt lướt qua lò phản ứng, cùng với dấu tích luyện kim đã được xử lý từ trước. Giờ cô cố tình đi ủng nam, đóng vai một kẻ nào đó điên cuồng lục lọi và phá hoại mọi thứ bên trong để làm giả hiện trường.
Suốt ba tháng ròng rã, cô đã kiên trì tận dụng nguồn thực phẩm dồi dào và tài nguyên bệnh khuẩn từ tiệm pizza để điều chế ra nguyên dịch điện tử kim loại, từ đó từng bước dẫn dụ và định hình quỹ đạo sinh hoạt của con trăn điện này. Con đường mà nó thường xuyên qua lại vốn là cầu nối giữa vòng ngoài đến trung tâm bãi rác; nhờ có nó mà những sinh vật nguy hiểm vốn hiện diện trên lối đi này đều đã bị dọn sạch.
Chỉ cần nó chết đi, con đường dẫn thẳng đến hang trăn điện sẽ trở thành con đường phát tài mà Hoắc Ưu thèm khát từ lâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)