Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng nghĩ ngợi một lát liền hiểu ngay dụng ý, đáp: “Mỗi nhà cũng chỉ có hai ba người, đều là các lang quân đã thành thân.”
Sau đó lại hỏi: “Bệ hạ muốn ban hôn công chúa?”
Ví như nhà họ Dương là thế gia trăm năm, vừa có phúc ấm tổ tiên lại có con cháu nhập sĩ, từ lâu vinh hiển vô song. Bởi vì có nền tảng thâm hậu, phát triển đến nay tuy cúi đầu thần phục, nhưng cũng chưa hẳn thật lòng coi hoàng thất là trên hết.
Hoàng gia vì để hạn chế thế gia, thường gả công chúa cho các đương gia tương lai nhằm giữ những thế lực ấy trong tầm tay, tránh cho họ sinh lòng vọng tưởng.
Thế gia tự nhiên không cam tâm, so với việc cưới công chúa, bọn họ thà liên hôn với các thế gia khác còn hơn.
Lợi ích tương thông, môn đăng hộ đối, chẳng phải tốt hơn cưới công chúa nhiều sao?
Chúc Hàm Chi thấy Chu Minh Ngọc phản ứng nhanh nhạy liền gật đầu hài lòng, cười nói: “Trong cung hiện có hai công chúa đang chờ gả, lần này đều theo giá đến Thượng Uyển. Ta thấy mấy thế gia kia ai cũng thấp thỏm, chỉ mong tránh xa ba thước. Đám quan viên phẩm cấp thấp vốn dựa hơi thế gia, đương nhiên phải lo nghĩ cho chủ tử của mình.”
Hôm nay đã muộn, chỉ dành cho mọi người nghỉ ngơi. Sáng mai hoàng đế sẽ dẫn các hoàng tử và đại thần xuất cung đi săn.
Đám nữ quyến tụ tập cũng không có gì làm, cùng lắm chỉ là chơi mấy trò tiêu khiển thường thấy như đánh cầu ngựa, hoặc ném hồ mà thôi.
Đến lúc đó, giữa nữ nhân với nhau e là chỉ còn những màn đấu khẩu ngầm, đao kiếm giấu sau lời nói.
Chúc Hàm Chi: “Ngày mai ta và Nguyễn nương tử phải trò chuyện với các mệnh phụ, ngươi không cần theo ta, cứ đi gặp gỡ nói chuyện với những quan phụ mà ngươi quen biết. Lần này có không ít quan viên từ ngũ phẩm trở lên mang theo gia quyến, chắc hẳn sẽ có người quen của ngươi.”
Chu Minh Ngọc lần này đi theo đến Thượng Uyển, các quan phụ kia tất nhiên sẽ cho rằng nàng đang được hai đương gia yêu mến. Đến lúc gặp mặt, thế nào cũng sẽ tìm cách moi tin từ nàng.
“Nương tử định để ta cố ý tiết lộ tin tức sao?”
“Không phải, là để ngươi ra vẻ thần bí.”
Chúc Hàm Chi lắc đầu, nhoẻn miệng cười tinh quái: “Ai hỏi thì ngươi chỉ cần nói ba chữ ta không biết là được.”
Cho đến nay, trong hàng công tử thế gia trẻ tuổi vẫn chưa có ai thực lòng lấy công chúa.
Chúc Hàm Chi cong môi, ánh mắt thâm sâu: “Hoàng gia nếu thật sự muốn trị thế gia cũng có muôn vàn cách.”
Chu Minh Ngọc nhìn vẻ mặt đó của Chúc Hàm Chi, chân mày bất giác khẽ nhíu lại.
Thế nhưng Chúc Hàm Chi không nói thêm gì về chủ đề này nữa, chỉ nhắc nhở một câu: “Nếu ngày mai Nguyên Chi Quỳnh đến tìm ngươi, ngươi hãy uyển chuyển nhắc nhở nàng ta trong cung vẫn còn hai công chúa chưa xuất giá, hiện tại chưa đến lượt nàng ta.”
Chu Minh Ngọc nghe cái tên Nguyên Chi Quỳnh thoát ra từ miệng Chúc Hàm Chi, tim bất giác giật thót. Lại nghe lời sau đó, lòng thêm kinh nghi.
“Nàng chỉ là một quận chúa thôi mà.”
Chúc Hàm Chi cười: “Đúng thế, nàng ta chẳng qua chỉ là một quận chúa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







