Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giống như một số học viện nghiên cứu chuyên về thực vật thuần thiên nhiên, khi họ vất vả trồng ra được một loài cây thuần chủng, thiên hạ liền tranh nhau mua về để ngắm.
Ai ngờ ngắm chưa được bao lâu… thì nó biến dị.
Nếu chỉ biến dị cấp thấp thì còn đỡ, không ảnh hưởng gì, vẫn có thể dùng làm cây cảnh. Nhưng nếu là biến dị cấp cao, từ cây vô hại biến thành thực vật ăn thịt người, vậy thì đúng là thảm họa.
Động thực vật biến dị vốn không thể đo lường, cũng không thể dự đoán sẽ xảy ra lúc nào, hay sẽ biến dị đến mức nào.
“Nhưng mà, mấy cây này trồng xuống đất cũng hơn một tháng rồi, đến giờ vẫn đang trong kỳ ra hoa, chưa có dấu hiệu biến dị, chắc là có thể giữ được lâu.” Mẹ Dolac cười nhẹ, “Xem ra lô hoa cỏ này mà Người Trái Đất kia bán cho chúng ta có chất lượng rất tốt, giá lại không đắt, đúng là nhặt được món hời.”
Dolac hoàn toàn đồng tình.
Chỉ là nghĩ tới việc Trái Đất nhân từ chối nhận tiền đặt cọc, cô lại bắt đầu lo lắng — chẳng lẽ đối phương không định bán nữa?
Phía bên Kỷ Nhiễm
Quả thật, tạm thời cô không có ý định bán tiếp.
Tài khoản đã có đủ tinh tệ, cô cũng không còn sốt ruột chuyện kiếm tiền như trước.
Những ngày sau đó, cô dành phần lớn thời gian để học tập và luyện tập dị năng. Đồng thời cũng đặt mua thêm một khoang Tinh Võng mới.
Khi khoang Tinh Võng được chuyển đến nhà, Kỷ Nhiễm quay đầu hỏi tiểu shota bên cạnh:
“Solan, em còn định tiếp tục học lớp online trên Tinh Võng không?”
Từ khi Solan thay toàn bộ linh kiện cũ cho Tiểu A, lại còn nâng cấp hệ thống, Kỷ Nhiễm đã ý thức được — thiên tài như cậu mà học mấy lớp sơ cấp đúng là lãng phí. Vì vậy cô cũng không ép buộc cậu tiếp tục đi học, mà để cậu tự lựa chọn.
Solan đáp:
“Lúc rảnh em vẫn sẽ học. Dù sao cũng rất thú vị.”
Kỷ Nhiễm nghẹn lời.
…Thôi được rồi. Với thiên tài mà nói, việc học không phải để tiếp thu tri thức, mà đơn giản là để giải trí.
Có thêm một khoang Tinh Võng nữa, từ giờ hai người có thể lên mạng cùng lúc, không cần thay phiên nhau.
Buổi tối, Kỷ Nhiễm rủ Solan cùng nhau dạo chơi Tinh Võng.
Tinh Võng được xem như một thế giới thứ hai, nhưng từ khi tới tinh tế đến nay, Kỷ Nhiễm hầu như chưa mấy khi lên mạng, cũng chưa từng thật sự lang thang khám phá Tinh Võng.
Trước đây vì quá bận, lại thêm tinh ngữ học được chẳng bao nhiêu, một khi rời máy phiên dịch là không nói nổi, không đọc được chữ trên mạng, cảm giác như trở thành mù chữ — thành ra cũng chẳng hứng thú mà vào mạng.
Nhưng hiện tại cô đã có thể đọc được phần lớn văn tự phổ thông của tinh tế, lại có Solan đi cùng, nên cũng hào hứng muốn lên Tinh Võng lượn một vòng.
Tiểu A dỡ hai khoang Tinh Võng gắn trên tường xuống, dặn dò:
“Chủ nhân, xin hãy lưu ý: chỉ nên ở trong khoang tối đa hai tiếng. Hết thời gian thì nhất định phải ra ngoài.”
Dựa theo chế độ bảo vệ tinh thần trên Tinh Võng, nếu thời gian online vượt quá giới hạn tinh thần lực cá nhân có thể chịu đựng, hệ thống sẽ cưỡng chế đá ra ngoài. Nhưng nếu bị đá ra thì tinh thần sẽ mệt mỏi, không bằng chủ động thoát trước.
Kỷ Nhiễm còn chưa kịp lên tiếng, Solan bên cạnh đã nói:
“Em sẽ giúp trông chừng chị.”
Kỷ Nhiễm còn có thể nói gì nữa? Đành phải gật đầu.
Hai người cùng nhau nằm vào khoang Tinh Võng. Trước khi kết nối vào Tinh Võng, Solan quay sang dặn dò Kỷ Nhiễm:
“Chị, em sẽ đợi chị ở quảng trường trung tâm, chị đừng đi lung tung.”
“Được rồi, yên tâm đi!”
Kỷ Nhiễm giơ tay làm động tác OK với cậu, trong lòng có chút khó hiểu — tại sao cô luôn có cảm giác tiểu shota này xem mình như người cần được chăm sóc vậy? Rõ ràng lẽ ra là cô phải chăm sóc cậu mới đúng chứ.
Mang theo cảm giác mơ hồ đó, Kỷ Nhiễm phóng tinh thần lực ra ngoài.
Khoảnh khắc tinh thần lực tiến vào Tinh Võng, trước mắt cô xuất hiện một làn ánh sáng xanh lam u ám, sau đó hiện ra một giao diện chọn khu vực giả lập.
Kỷ Nhiễm còn hơi vụng về khi dùng tinh thần điều khiển giao diện, nhưng cô cũng nhanh chóng tìm được biểu tượng của quảng trường trung tâm rồi nhấn vào.
Ngay lập tức, Kỷ Nhiễm phát hiện bản thân đã đứng giữa một quảng trường đông nghẹt người. Xa xa là một pho tượng cao trăm mét, khắc hình bản đồ sao — bên trên ghi lại toàn bộ 13 đại tinh hệ mà liên minh hiện tại đang sở hữu.
Quảng trường rất đông người, hình dáng và màu da đủ kiểu, nhưng phần lớn đều mang hình người. Một số trông rất kỳ lạ, như thể… sinh vật ngoài hành tinh?
Kỷ Nhiễm có chút 囧 (ngại ngùng xấu hổ). Nghĩ kỹ lại — đúng rồi, đây vốn là người ngoài hành tinh mà!
Cô đứng im tại chỗ, nhìn quanh. Dù người đông như nêm, nhưng không hề có cảm giác bị chen lấn.
Tinh Võng được gọi là thế giới thứ hai, nhìn thì giống hệt thế giới thật, nhưng vẫn có sự khác biệt. Tại đây, nhờ có cơ chế bảo hộ, chỉ cần bản thân không muốn, hoàn toàn có thể cách ly khỏi sự va chạm với người lạ.
Kỷ Nhiễm đảo mắt khắp nơi, cố tìm Solan trong đám đông.
Nhưng nơi này người quá đông, hơn nữa ai nấy đều cao to — muốn tìm một tiểu shota đúng là không dễ.
“Chị!”
Kỷ Nhiễm lập tức quay đầu lại, liền thấy Solan đang bước tới từ bên phải.
Dung mạo của cậu hoàn toàn giống ngoài đời, rõ ràng là không điều chỉnh hình ảnh, dùng diện mạo thật để hoạt động trong Tinh Võng. Cũng vì gương mặt này quá nổi bật, nên khi cậu đi qua, vô số ánh mắt dừng lại trên người cậu.
Mặc dù tinh tế có vô số chủng tộc, ngoại hình đa dạng, nhưng tiêu chuẩn thẩm mỹ lại rất tương đồng.
Phần lớn các chủng tộc sau khi hóa hình người, ngoại hình rất giống loài người thuần túy — chỉ khác biệt ở màu da, hoặc vài chi tiết đặc trưng trên cơ thể, rất dễ phân biệt.
Dáng vẻ của Solan cực kỳ hợp gu thẩm mỹ tinh tế, gần như kinh diễm, khiến cả nam lẫn nữ nhìn vào đều bùng nổ “tình thương của cha/mẹ”.
“Trời ơi, đứa nhỏ này đáng yêu quá đi! Hy vọng đứa con trong bụng tôi cũng đẹp như vậy!”
Một giọng nói thô lỗ vang lên. Kỷ Nhiễm theo phản xạ quay đầu lại — thấy một người đàn ông cao to, đang che bụng phình to của mình, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm Solan…
Kỷ Nhiễm suýt chút nữa trợn trắng mắt.
Gì vậy? Người đàn ông kia… là thai phụ?
Không, phải gọi là… “phu mang thai”?
“Chị, sao vậy?” Solan chạy đến, ngạc nhiên nhìn vẻ mặt hoảng hốt của cô.
Kỷ Nhiễm vẫn còn đờ đẫn nhìn chằm chằm người đàn ông bụng to kia, lẩm bẩm:
“Không sao…”
Trước khi xuất hiện ở trấn Gal, thông tin về cô hoàn toàn trống rỗng. Không ai biết cô đến từ đâu.
Chẳng lẽ thật sự đến từ một tinh cầu lạc hậu công nghệ?
Kỷ Nhiễm vẫn trong trạng thái thất thần, lại thấy một cô gái tinh tế dáng người nhỏ nhắn, dung mạo thanh tú bước đến bên người đàn ông bụng to, trên tay cầm hai cây kem. Cô nhón chân trao cho người đàn ông một nụ hôn, đưa một cây kem cho anh, sau đó còn cẩn thận đỡ bụng anh rời đi.
Hai người kia… rõ ràng là vợ chồng.
Đợi đến khi hai người họ biến mất trong đám đông, Kỷ Nhiễm mới được Solan kéo đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)