Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chẳng lẽ… con cháu của các chủng tộc cao cấp ở tinh tế đều lợi hại như vậy sao?
Kỷ Nhiễm âm thầm nghĩ, rồi lập tức vui vẻ trở lại.
Thật ra, khi còn sống, lão Burt cũng từng định đưa Tiểu A đi bảo dưỡng, thay các linh kiện cũ, đồng thời nâng cấp hệ thống cho nó.
Nhưng vì Tiểu A là mẫu máy quá cổ, nhiều linh kiện đã ngừng sản xuất, gần như không thể tìm được nữa. Không ít người từng khuyên ông nên bỏ Tiểu A đi, đổi sang người máy trí năng đời mới. Không ai lại giữ mãi một con máy cũ kỹ chẳng khác nào đồ phế liệu như thế.
Thế mà lão Burt vẫn không đổi, cũng chẳng mua người máy mới, cứ giữ Tiểu A bên mình.
Lý do vì sao lão Burt nhất định giữ lại Tiểu A, Kỷ Nhiễm cũng không rõ, nhưng cô tôn trọng lựa chọn của ông.
Giờ nếu có thể giúp Tiểu A nâng cấp hệ thống, thay một bộ linh kiện mới tốt hơn, vậy thì quá tuyệt rồi. Không cần mua người máy mới làm gì, có Tiểu A là đủ.
Sau khi xuyên tới tinh tế, lão Burt là người dạy cô cách sinh tồn nơi thế giới xa lạ này, còn Tiểu A thì luôn chăm sóc cô trong sinh hoạt hàng ngày. Cô cũng có tình cảm rất sâu với người máy này.
“Chị, còn cần mua thêm một ít kim loại hiếm và vật liệu.” Solan ngoan ngoãn bước lại thông báo.
“Là gì vậy?” Kỷ Nhiễm hứng thú hỏi.
“Cố kim, nhựa cây Apas…”
Solan liền một mạch đọc ra mấy chục loại vật liệu và kim loại hiếm, không cái nào Kỷ Nhiễm từng nghe qua.
“Những thứ này đều để chế linh kiện hả?”
“Đúng vậy!” Solan gật đầu. “Đã làm thì làm cho tốt nhất.”
Kỷ Nhiễm cảm thấy rất hợp lý — Tiểu A là người nhà, tất nhiên phải dành cho nó những điều tốt nhất. Không chần chừ nữa, nàng dứt khoát nói:
Cô… hoa mắt à? Tài khoản tinh tệ từ tám chữ số bỗng chốc chỉ còn ba chữ số?
Đang ngây người nhìn bảng thông báo nhảy ra trên giao diện quang não, Solan đi đến, nhẹ nhàng kéo tay áo cô, ngước gương mặt xinh đẹp lên, ngoan ngoãn nói:
“Chị, mấy kim loại và tài liệu hiếm kia đều khá đắt… chắc là em đã tiêu hết tiền trong nhà rồi… Nhưng chị yên tâm, một thời gian nữa em sẽ kiếm lại được, đến lúc đó để em nuôi chị.”
Kỷ Nhiễm: “…”
Không bàn đến việc cậu sẽ “kiếm lại” bằng cách nào, nhưng chẳng lẽ trong mắt cậu, cô là người sẽ bóc lột sức lao động của trẻ con để sống hay sao?
“Không sao cả!” Kỷ Nhiễm nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng. “Tiền mất rồi thì kiếm lại! Chờ bán hết mấy cây cảnh còn lại trong vườn là có tiền ngay thôi. Với lại mấy thứ em mua cũng đâu phải xài cho bản thân, mà là để nâng cấp cho Tiểu A — điều đó quan trọng hơn nhiều.”
Chỉ cần giúp Tiểu A có thân thể mới, trí năng hệ thống được nâng cấp, tốn bao nhiêu tiền cũng đáng.
Vì hiện tại kiếm tiền quá dễ dàng, Kỷ Nhiễm cảm thấy như đang nằm mơ. Giàu lên hay nghèo đi, chẳng qua chỉ là vài con số thay đổi trên quang não mà thôi, tâm trạng cô vẫn rất bình tĩnh.
Solan khẽ cười. Cậu biết Kỷ Nhiễm hiện giờ vẫn chưa tin vào năng lực của mình, nhưng không sao, rồi sẽ sớm thôi.
Buổi chiều, ống dẫn chuyển phát nhanh truyền đến động tĩnh.
Tiểu A lạch cạch chạy tới, ôm bọc hàng lớn ra.
Trong bọc có rất nhiều thứ, ngoài các linh kiện còn có một số kim loại hiếm và một bộ thiết bị chế tạo máy móc cỡ nhỏ.
Kỷ Nhiễm nhìn mấy thứ này chẳng hiểu gì, biết là Solan mua trên Tinh Võng nên liền bảo Tiểu A mang chúng lên tầng ba — nơi đặt phòng làm việc của lão Burt.
Phòng làm việc tầng ba rất lớn, một nửa diện tích chất đầy các vật dụng hỗn độn, phần lớn là máy móc — tất cả đều là di vật của lão Burt. Sau khi ông mất, những món đồ ấy vẫn được giữ nguyên tại đó, đến mức phủ đầy bụi.
Giờ có Solan, những thứ lão Burt để lại rốt cuộc cũng phát huy tác dụng.
Solan vừa chỉ huy Tiểu A phân loại, vừa nói:
“Chị, cái này là máy phân tích kim loại hiếm, cái kia là… Xem ra khi còn sống, tiên sinh Burt cũng từng thử tự chế linh kiện.”
Kỷ Nhiễm trong lòng chợt hiểu ra, cuối cùng cũng đoán được ý định của lão Burt.
Có lẽ chính vì nhìn thấy những vật dụng này trong phòng làm việc mà Solan mới nảy ra ý định tự tay chế linh kiện cho Tiểu A.
Tốt quá rồi.
Solan chỉ huy Tiểu A giúp dọn dẹp lại phòng làm việc, đồng thời sắp xếp lại những thiết bị cần thiết.
Kỷ Nhiễm cũng định giúp một tay, nhưng khi cô cố bế một khối kim loại to, bất ngờ đứng khựng lại.
Ôm… không nổi QAQ!
Solan bước đến, nhẹ nhàng nhấc nó lên một cách dễ dàng, đồng thời quay sang nói với Kỷ Nhiễm:
“Chị, kim loại ở đây khá nặng, chị cẩn thận một chút, đừng để bị thương.”
Kỷ Nhiễm không nói gì, chỉ yên lặng nhìn Solan dễ dàng ôm khối kim loại nặng trịch đặt vào góc phòng, cả người cô như hóa đá.
Cô – một người trưởng thành – mà lại không bằng một đứa trẻ con về sức mạnh cơ bắp…
Chẳng lẽ… trẻ con thuộc chủng tộc cao đẳng ở thời đại tinh tế đều lợi hại như vậy sao?
Khoảnh khắc ấy, Kỷ Nhiễm dường như đã hiểu phần nào vì sao giới tinh tế lại sùng bái các chủng tộc cao đẳng đến thế — bởi vì bọn họ tượng trưng cho sức mạnh, cho sự cường đại, là mục tiêu mà tất cả phàm nhân đều khao khát vươn tới.
Dù bản thân chỉ là một nhân loại thuần chủng yếu ớt đến từ Trái Đất, cô cũng khao khát mạnh mẽ, mong có thể tự do rong ruổi khắp vũ trụ này.
Kỷ Nhiễm không quấy rầy Solan làm việc, lặng lẽ quay về sân sau, sau đó lên Tinh Võng đặt thêm một đợt hạt giống rau củ.
Tuy thuần thiên nhiên rau củ không có giá cao bằng cây cảnh, nhưng chu kỳ sinh trưởng ngắn, rất nhiều người sẵn sàng chi tiền để được ăn uống lành mạnh, xem như có thể tranh thủ bán thêm một đợt rau củ mới.
Kế đó, Kỷ Nhiễm thuận tay mở không gian tài khoản “Người Trái Đất” ra xem tình hình.
Khi cô dùng quang não truy cập, suýt nữa thì bị làn sóng tin nhắn ào ạt đập thẳng vào mặt.
Kỷ Nhiễm hít sâu trấn định, lần thứ hai vào lại có kinh nghiệm hơn, né được đám tin nhắn, rồi chọn vài cái ra xem. Phát hiện toàn bộ đều là cầu mua — tất cả đều muốn thu mua cây cảnh thuần thiên nhiên.
Cô đã đăng bán ba loại cây cảnh, mỗi loại 30 chậu, vì có người dùng “Võng hữu Dolac” dẫn đầu đặt hàng, nên bán hết cực kỳ nhanh.
Sau khi bán hết, Kỷ Nhiễm cũng chẳng để ý gì thêm, định vài ngày sau mới tăng giá lại — coi như là tạo hiệu ứng “khan hiếm hàng”. Không ngờ chỉ mới hai ngày không vào xem, tài khoản “Người Trái Đất” của cô đã bùng nổ đến mức này.
Mỗi tài khoản Tinh Võng đều có một không gian 3D riêng. Võng hữu có thể đến đây để trò chuyện, nhắn tin, để tin nhắn của mình dễ được thấy hơn, thậm chí còn có thể dùng tinh tệ để “đẩy tin lên top”. Tinh Võng sẽ thu một nửa, còn chủ tài khoản sẽ được hưởng một nửa.
Nhưng khi có quá nhiều người dùng đẩy tin nhắn lên đầu cùng lúc, toàn là những tin được bôi đậm, highlight, chen chúc nhau ở khu vực bắt mắt nhất, chủ tài khoản nhìn vào cũng hoa mắt chóng mặt.
Kỷ Nhiễm lười đọc nữa, chuyển sang xem phần thu nhập từ không gian tài khoản, phát hiện đã có mấy chục vạn tinh tệ chỉ nhờ vào việc người khác “đẩy tin”.
Xem ra, người tinh tế còn biết cách kiếm tiền hơn cả người Trái Đất — đến để lại bình luận mà cũng phải trả tiền.
Kỷ Nhiễm suy nghĩ một lát, rồi quyết định đưa nốt 20 chậu trăm ngày thảo còn lại trong sân lên giá bán. Có thể kiếm thêm ít nào thì hay ít đó.
Vì trước đó đã tiêu hết tiền mua kim loại hiếm và vật liệu để nâng cấp cho Tiểu A, đến cả phần tài sản tích lũy mà lão Burt để lại cũng đã xài sạch. Điều đó khiến Kỷ Nhiễm ý thức được: tuy kiếm tiền dễ, nhưng tiêu tiền cũng chẳng kém phần nhanh. Không thể lơ là được.
20 chậu trăm ngày thảo vừa mới được đưa lên sàn đã bị cướp mua sạch chỉ trong nháy mắt.
Tin nhắn cầu mua lại ào ào đổ tới như sóng vỗ bờ.
Kỷ Nhiễm mặc kệ đám tin nhắn ấy, đang định thoát khỏi tài khoản thì nghe thấy tiếng thông báo có tin nhắn từ bạn tốt.
Người gửi là Dolac — cũng là người bạn duy nhất trong danh sách bạn bè của “Người Trái Đất”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)