Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tinh Tế: Lão Đại Của Các Vì Sao Chương 4: Ba Người Dì

Cài Đặt

Chương 4: Ba Người Dì

Vào một hôm, các cô vô tình đi lạc vào một thung lũng.

Trong thung lũng rải rác những vỏ xác của loài gián dị biến. Lớp vỏ của chúng to lớn chưa từng thấy, đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy những con gián biến dị khổng lồ đến vậy.

Phạm vi thăm dò của Hà Hiểu lúc này chỉ trong vòng hai trăm mét, cô dùng tinh thần lực rà soát tỉ mỉ, trong giới hạn của mình, không thấy bất cứ con gián biến dị nào hay sinh vật nào khác.

Nhìn kỹ hơn, trên những lớp vỏ khổng lồ phủ đầy bụi đất, rõ ràng đã bị lột ra từ rất lâu rồi.

Họ đếm được tổng cộng mười hai cái. Điều này có nghĩa là có thể có tới mười hai con gián biến dị cấp cao ẩn nấp ở đây.

Xem ra, nơi này không hề an toàn.

Đó là những con gián biến dị to bằng con heo rừng! Cô nhanh chóng đếm được mười hai con, vừa đúng số vỏ xác trên mặt đất.

"Cháu nhìn thấy rồi, có mười hai con gián rất to đang chui lên khỏi mặt đất. Chúng ta đang bị bao vây!" Cô vội vàng báo cáo tình hình.

Chưa kịp để Hà Hiểu miêu tả chi tiết những con "gián" khổng lồ đó, chúng đã ngóc đầu lên và nhanh chóng bò ra ngoài. Cả nhóm quả thực bị vây chặt ở giữa, con gián gần nhất cách họ chưa đầy một trăm mét.

"Thật sự bị bao vây rồi!"

"Toàn là cấp cao! Lại còn nhiều đến thế!"

"Liều thôi! Một mất một còn!"

Ba người lớn mặt mày nghiêm trọng.

Họ nhìn nhau, không cần nói ra, ai cũng hiểu tình thế hiện tại.

Cả ba đồng loạt nhìn về phía Hà Hiểu.

Đột nhiên, gần như cùng lúc, họ nhìn thấy con gián biến dị khổng lồ phía sau Hà Hiểu. Như thể có thần giao cách cảm, tất cả đều lao tới.

Bên cạnh Hà Hiểu có một cái hố nhỏ, bọn họ nhanh chóng ấn cô bé vào trong, cái hố vừa đủ để Hà Hiểu cuộn mình lại. Họ lại đào thêm đất lấp lên người cô, rồi lấy mấy cái vỏ xác lớn phủ lên trên cùng.

Tất cả những hành động này đều được thực hiện trong chớp mắt.

Lúc này, bầy gián biến dị xung quanh cũng đã phát hiện ra họ, chúng vung vẩy những chiếc xúc tu dài ngoẵng từ bốn phía tiến lại gần.

"Hiểu Hiểu, ngoài kia xảy ra chuyện gì cũng đừng lên tiếng, đừng chui ra."

"Hiểu Hiểu, đừng sợ, cháu nhất định phải sống sót."

"Hiểu Hiểu, cháu nhất định sẽ sống sót."

Đây là những lời cuối cùng mà ba người họ nói với cô.

Hà Hiểu hiểu rằng ở ngoài kia cô chỉ là gánh nặng, không giúp được gì cả. Cô lặng lẽ cuộn mình trong hố, tinh thần lực bật hết công suất.

Khả năng thám thính tinh thần là năng lực duy nhất mà Hà Hiểu có, cũng là điều duy nhất khiến cô tự hào. Nhưng những gì xảy ra sau đó lại khiến cô đau khổ đến mức ước gì mình không có năng lực này.

Tất cả những gì tiếp theo cô đều "nhìn" thấy, sự tàn khốc của chúng hiện rõ mồn một trước mắt cô.

Sự chênh lệch sức mạnh quá lớn! Hoàn toàn bất lực.

Thường ngày họ chỉ gặp những con gián biến dị cấp ba trở xuống, giờ đây lại là mười hai con cấp sáu.

Điều xảy ra sau đó là một thảm kịch tàn khốc, vô cùng tàn khốc!

Trong một thời gian ngắn, cả ba người họ đã bị những con quái vật đó xé tan xác!

Hà Hiểu run rẩy trốn trong cái hố nhỏ, cô cảm thấy trái tim mình như tan nát cùng lúc với sự ra đi của các dì, hiện thực tàn nhẫn đến mức cô không dám đối mặt.

Cô ngất lịm đi.

Hà Hiểu tỉnh lại, không biết đã qua bao lâu.

Cô biết bên ngoài không còn nguy hiểm nữa.

Cô bò ra ngoài một cách máy móc.

Cô không biết mình phải làm gì.

Cô ngây dại nhìn khoảng đất trống đó, ép mình không nghĩ đến cảnh tượng cuối cùng trong đầu.

Cô không biết mình đã cử động thế nào, chỉ cảm thấy mình nên tìm kiếm thứ gì đó.

Một khẩu súng laser đã cạn kiệt năng lượng nằm trong đống tro tàn, cô nhặt lên ôm vào lòng.

Cách đó không xa còn có một con dao găm, cô cầm lên, trên lưỡi dao khắc chữ "Thư". Cô lau đi những vết bẩn màu nâu đã khô, rồi cắm nó vào thắt lưng.

Cô nhìn thấy một chiếc vòng tay giống như được làm bằng "bạc", trên chiếc "vòng bạc" có một mặt đồng hồ nhỏ, dùng để đếm thời gian và xác định phương hướng. Nó đã từng đeo trên cổ tay của một người mà cô yêu quý, người mà cô luôn thích tung ta tung tăng chạy theo, người đó đã từng kể cho cô rất nhiều kiến thức về cơ giáp chiến đấu...

Cô đeo chiếc "vòng tay" ấy vào cánh tay mình.

Cô lại tìm thấy một mặt dây chuyền, nó đã từng đeo trên cổ của một hình bóng thân thuộc. Đó là một mặt dây chuyền hình trái tim với những họa tiết cổ xưa, có thể mở ra, bên trong là một bức ảnh của một cô bé rất giống cô.

Cô đeo mặt dây chuyền vào cổ mình.

Bên kia, một cây gậy kim loại quen thuộc nằm vắt ngang. Đó là cây gậy mà dì đã luôn dùng để bắt cô luyện tập kỹ năng chiến đấu. Cô muốn ôm nó vào lòng, nhưng đôi tay gầy yếu chẳng còn chút sức lực nào để nhấc lên. Cô đành gom nó cùng với những mảnh vải vụn đã thu nhặt, rồi chôn sâu xuống đất.

Hà Hiểu chết lặng ôm những kỷ vật trong lòng, lê bước trở lại hang núi động mà họ đã từng sống.

Đối với Hà Hiểu, cô coi chốn này như ngôi nhà thứ hai của mình trong thế giới này. Bởi vì sau khi mất đi cha mẹ, cô đã cảm nhận được sự ấm áp của gia đình ở đây, dù biết rằng nó rất đơn sơ.

Giờ đây, nó cũng lạnh lẽo như chính hành tinh này.

Cô không dám nghĩ đến hơi ấm mà cô từng có ở đây, nó sẽ không bao giờ quay trở lại nữa, nó đã kết thúc một cách tàn khốc như vậy.

Phải sống sót. Cha mẹ đã nói với cô diều này vào những giây phút cuối cùng, ba dì cũng đã nói với cô như vậy.

Liệu cô có thể sống sót không? Cô không có đủ tự tin.

Cô ngồi xổm ở cửa hang, vùi đầu sâu vào giữa hai đầu gối.

Bỗng nhiên, cô nhìn thấy mặt dây chuyền ở trước ngực. Cô mở mặt dây chuyền ra, lộ ra bức ảnh chuyển động của một cô bé rất giống mình.

Đó là con gái của dì út, chị Tiểu Huệ.

Cô biết, dì út gần như mỗi ngày đều mở ra xem. Đây có lẽ là niềm tin, là động lực để dì út nỗ lực sống sót.

Cô nghĩ đến cha mẹ của kiếp này, hai kiếp làm người, chỉ có họ cô mới cảm nhận được tình yêu thương vô điều kiện. Hy vọng cuối cùng của họ là cô phải cố gắng sống sót, cô không có tư cách để từ bỏ bản thân.

Cô là niềm hy vọng của họ.

Vì những người đã từng yêu thương cô nhất trên thế giới này, cô phải sống.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc