Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong vũ trụ bao la, tại hệ sao Centaurus B.
Năm 2578, kỷ nguyên Đại Tinh Hàng.
Nằm tại điểm giao nhau giữa Liên bang Phương Nam và Đế quốc Phương Tây, có một hành tinh nhỏ bé. Bề mặt màu xám tro cùng vị trí hẻo lánh khiến nó gần như vô danh trong dải ngân hà rộng lớn này.
Đó là một hành tinh khai thác khoáng sản, từng nhiều lần trở thành chiến trường khi Liên bang Nam Vực và Đế quốc Phương Tây tranh giành nó.
Nhiều năm trước, một trận chiến giữa các vì sao khốc liệt đã khiến hành tinh này dần trở nên im lìm, phía chính phủ đã đưa ra tuyên bố rằng quặng Tử Diệu Thạch đã cạn kiệt.
Giờ đây, nó trở thành nơi đổ rác vũ trụ được cả Liên bang và Đế quốc ngầm chấp thuận, với cái tên mới: Hành tinh Rác số 47.
——
Trên một ngọn núi rác khổng lồ, cao tới cả trăm mét, một bóng người gầy gò, nhỏ bé lặng lẽ đứng ở đó.
Mái tóc ngắn lòa xòa, vài lọn rủ xuống che gần hết vầng trán. Khuôn mặt nhỏ nhắn, gầy guộc có phần thô ráp, thân hình bé tí lọt thỏm trong bộ quần áo rộng thùng thình, đã bạc màu và rách nát.
Sự non nớt và vẻ ngoài luộm thuộm khiến cô bé trông giống một cậu nhóc hơn.
Tên cô bé là Hà Hiểu, tám tuổi, cũng là con người duy nhất trên hành tinh rác này.
Lúc này, Hà Hiểu dốc toàn bộ tinh thần lực, mọi thứ trong phạm vi 500 mét đều hiện rõ trong đầu cô.
Thế nhưng, đôi mắt đen láy của cô vẫn kiên định nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó ở phía xa.
“Được rồi, cuối cùng cũng chịu động đậy. Hôm nay, chính là ngày tàn của mày.” Đôi môi mỏng của cô khẽ mấp máy không tiếng động.
Ánh mắt vốn lạnh lùng giờ đây ánh lên vẻ bình tĩnh và sát khí không hề tương xứng với lứa tuổi.
Bỗng nhiên, như cảm nhận được điều gì đó, sát khí trong mắt cô càng nặng hơn.
Thân hình khẽ lắc, cô lao xuống khỏi bãi rác như một con mèo rừng. Chỉ vài cú nhảy vọt, cô đã hạ cánh.
Dù nơi này toàn là phế liệu kim loại, cô vẫn lướt đi thoăn thoắt, như bay trên mặt đất bằng phẳng, lao về phía mục tiêu.
Cùng lúc đó, một bóng đen xám to như heo rừng đã chui lên từ đống rác.
Chưa kịp đứng vững, thân hình bé nhỏ của Hà Hiểu đã áp sát ngay trước mặt nó.
Tinh thần lực được vận dụng một cách thuần thục, giúp Hà Hiểu nắm bắt thời gian và khoảng cách vô cùng chuẩn xác.
Khi con “heo rừng khổng lồ” kia còn chưa kịp phản ứng, một luồng tinh thần lực do Hà Hiểu ngưng tụ đã như một cây kim thép vô hình, đâm thẳng vào đầu nó.
Con “heo rừng khổng lồ” khựng lại một chút, dường như có vẻ hơi hoang mang.
Hà Hiểu biết, cô chỉ có khoảng mười mấy giấy.
Trong tay cô lóe lên một con dao găm, không một chút do dự, con dao cắm gọn vào khe hở giữa đầu và thân của con “heo rừng khổng lồ”.
Cô cảm thấy vẫn chưa yên tâm, lại ấn chặt cán dao, đẩy mạnh xuống.
Con “heo rừng khổng lồ” dừng lại, nhưng rồi nhanh chóng phản ứng.
Nó kêu lên một tiếng “Ô” đầy đau đớn, một chiếc xúc tu to lớn, thô kệch vung ngang một cách chậm chạp.
Hà Hiểu dường như đã đoán trước được đòn đánh này, cô khom lưng né tránh chiếc xúc tu đang quét tới.
Nhân lúc đó, cô rút dao găm ra, rồi dứt khoát… quay đầu bỏ chạy.
Con “heo rừng khổng lồ” vung hai chiếc xúc tu to lớn, gầm gừ “Ô… ô…” đầy giận dữ rồi đuổi theo.
Hà Hiểu cắm đầu chạy hơn hai trăm mét, rồi bắt đầu giảm tốc, đồng thời giải phóng tinh thần lực lần nữa. Cô biết, con quái vật vẫn đang đuổi theo, nhưng nó càng lúc càng chậm lại.
Chạy qua thêm một bãi rác nữa, cô dừng lại. Tinh thần lực của cô luôn khóa chặt mục tiêu, đồng thời giám sát mọi thứ xung quanh.
Con “heo rừng khổng lồ” cuối cùng cũng dừng lại, hai chiếc xúc tu to lớn giật giật vài cái rồi bất động.
Lâu sau, cô chậm rãi ngẩng đầu, ngước nhìn bầu trời xám xịt.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn, bình lặng, một giọt nước mắt trong suốt lăn dài từ đôi mắt đen láy ấy.
“Mẹ, các dì ơi, con lại làm được rồi. Con sẽ sống thật tốt, và con cũng có thể sống tốt.” Cô thì thầm, giọng nói mang theo vị đắng chát nhưng kiên cường, không chút sợ hãi.
Cô nhắm mắt lại.
Một giọt lệ trong vắt nữa lại rơi xuống từ hàng mi đen dài.
Khi mở mắt ra, một vẻ điềm tĩnh, lặng như nước chết đã thay thế sự yếu đuối vừa thoáng qua trong đôi mắt u tối.
Hà Hiểu hít một hơi thật sâu, đứng dậy, quay đầu chậm rãi bước về phía con “heo rừng khổng lồ”.
Tinh thần lực lại tập trung vào con mồi. Không cảm nhận được hơi thở còn sống của nó, cô thận trọng tiếp cận con “heo rừng khổng lồ”.
Cô thử đá vào lớp vỏ khổng lồ của nó, không có động tĩnh gì. Dì Giản Lam từng nói với cô rằng, tinh thú khi tiến hóa đến cấp sáu sẽ xuất hiện hạch năng lượng sinh học.
Những con gián biến dị trước đây tuy đều đạt cấp sáu, nhưng không hiểu sao không có hạch năng lượng. Không biết liệu con cấp sáu này có không? Con gián biến dị cấp sáu này mạnh hơn mười con trước đó rất nhiều.
(*)Ở đây tác giả nhắc đến "gián" trong khi ban đầu tả là "heo rừng khổng lồ" vì con "heo rừng" mà Hà Hiểu săn thực chất là một loài gián biến dị cấp sáu, chứ không phải một con heo rừng thật. Tác giả đã sử dụng hình ảnh "heo rừng" để miêu tả hình dáng và kích thước khổng lồ của nó.
Sau một hồi loay hoay, Hà Hiểu thực sự đã tìm thấy một hạch cứng trong ngực con gián biến dị. Đó là một viên cầu nhỏ, trong suốt, màu đen nâu, chỉ to bằng quả cherry.
Hà Hiểu không biết hạch năng lượng này có tác dụng gì, nhưng cô đã nghe các dì nói, hạch năng lượng chứa năng lượng sinh học, là thứ rất có giá trị.
Cô cẩn thận cất hạch năng lượng đi.
Ở đây, thứ quý giá đến đâu cũng không có tiền để quy đổi, nhưng cô tin rằng một ngày nào đó cô sẽ rời khỏi nơi này. Khi đó, thứ này có thể sẽ hữu dụng.
Những thứ khác trên người con gián biến dị Hà Hiểu đều không cần, cô thậm chí còn không ăn thịt gián biến dị, mặc dù thịt chúng có thể ăn được.
Hiện tại, cô chỉ ăn thịt chuột răng kiếm.
Cô tùy tiện nhổ một nắm rêu lá xám từ bên cạnh, dùng những chiếc lá dày của nó để lau sạch con dao găm dính đầy chất lỏng đen nâu.
Rêu lá xám là một loài sinh vật tổng hợp từ carbon và silicon. Nó là loài đặc hữu của hành tinh này, cũng là nền tảng của chuỗi thức ăn nơi đây.
*Đặc hữu (Endemic): là thuật ngữ chỉ một loài sinh vật chỉ sống tự nhiên ở một khu vực địa lý nhất định và không được tìm thấy ở bất kỳ nơi nào khác trên thế giới.
Cô tỉ mỉ lau sạch con dao, tay khẽ lắc một cái, con dao găm như hạch năng lượng vừa lấy ra từ con gián biến dị, biến mất ngay lập tức trong tay cô.
Trên cổ tay phải của cô có một vết sẹo hình tròn, đó là lối vào không gian gấp của cô.
Sau khi cất những thứ muốn lấy vào không gian gấp, Hà Hiểu thở phào nhẹ nhõm. Đây là con gián biến dị cấp sáu thứ mười một mà cô đã tiêu diệt.
Cô quay đầu, nhìn về phía Đông Nam. Ở hướng đó, vẫn còn một con gián biến dị cấp sáu nữa. Hơi thở của nó mạnh hơn tất cả mười một con mà cô vừa giết.
“Dù mày có mạnh đến đâu, mày cũng phải chết.”
Hà Hiểu lẩm bẩm như một thói quen.
Đôi mắt đen láy của cô vẫn tĩnh lặng như hồ nước lạnh không đáy, không chút gợn sóng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)