Anh như được ngâm mình trong nước ấm, cả cơ thể thả lỏng, nhẹ bẫng như đang trôi dạt giữa tầng mây, mọi đau đớn và mệt mỏi đều bị quét sạch, thậm chí quên cả bầy Trùng Tộc sắp xâm nhập bên ngoài.
Chẳng mấy chốc, anh đã chìm vào giấc ngủ.
Nhưng Dư Thập Nhất lại lay anh tỉnh dậy, Lâu Khí nửa mở mắt, mơ màng nhìn cô.
"Đừng ngủ."
Dư Thập Nhất lạnh lùng thúc giục Lâu Khí: "Nhanh chóng liên lạc với người nhà của anh, đừng lãng phí thời gian."
Lâu Khí: "..."
Bị kéo mạnh từ trên mây rơi xuống, rời khỏi cảm giác ấm áp ấy, Lâu Khí tốn không ít sức lực mới kiềm chế bản thân để không lộ ra vẻ thất vọng.
Nhưng anh nhanh chóng thu lại biểu cảm thất vọng đáng thương đó, khẽ ho một tiếng rồi giải thích: "Khi còn ở ngoài hành tinh K619, tôi đã liên lạc với trường học rồi, tin rằng không lâu nữa họ sẽ cử người đến, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi là được."
Ngay khi phát hiện có sự xuất hiện của Trùng Tộc trên hành tinh hoang, Lâu Khí đã gửi tin nhắn cho trường.
Lúc lạc mất đồng đội, anh cũng đã truyền tọa độ ra bên ngoài.
Thậm chí trước khi rơi xuống hành tinh K619, anh vẫn cố gắng dồn chút sức lực cuối cùng để gửi tín hiệu định vị, chưa kể cơ giáp của anh "Thần Quang" còn có hệ thống định vị riêng, chỉ cần trường học tra cứu tín hiệu, họ có thể tìm ra vị trí hiện giờ của anh.
"Trường học?"
"Tôi là học viên của Học viện quân sự Đế quốc, đến đây để hoàn thành nhiệm vụ của trường."
Lâu Khí kiên nhẫn giải thích: "Bên trường học phát hiện tôi mất tích sẽ liên hệ với quân viễn chinh gần nhất để đưa chúng ta rời khỏi đây, nên không cần phải quá lo lắng."
Anh không lo Dư Thập Nhất sẽ không tin mình, dù sao thì bản thân cũng đang ở đây, mà Dư Thập Nhất chỉ mới trị liệu được một phần ba rồi dừng lại, cho dù có lừa cô ấy thì cuối cùng cũng sẽ chết tại chỗ này.
Khi Lâu Khí nhắc đến việc quân viễn chinh sẽ quay lại đón mình thì vô cùng chắc chắn, cứ như anh không phải chỉ là một học viên, mà là một nhân vật quan trọng có tầm ảnh hưởng lớn vậy.
Có lẽ anh còn quyền thế hơn mình tưởng.
Thôi kệ, chuyện này có liên quan gì đến mình đâu?
Đối với mình thì lại là chuyện tốt ấy chứ.
Dư Thập Nhất vừa dứt suy nghĩ, liền bắt gặp ánh mắt Lâu Khí đang tha thiết nhìn chằm chằm vào bàn tay cô vẫn chưa kịp thu lại, sự khao khát trong đôi mắt ấy không hề che giấu chút nào.
Thức hải của anh vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, dĩ nhiên rất mong Dư Thập Nhất tiếp tục trị liệu.
Dư Thập Nhất không chần chừ thêm nữa, vừa định đưa tay ra thì thấy Lâu Khí bỗng rút từ không gian nút của mình ra một tấm chăn lông.
Anh lót tấm chăn dưới người, hai tay đan vào nhau đặt lên bụng, rồi ánh mắt lấp lánh nhìn về phía Dư Thập Nhất.
Đôi mắt xanh lục sâu thẳm ấy lúc này lại tròn xoe thêm vài phần, trông có chút đáng yêu.
Dư Thập Nhất có hơi không chịu nổi ánh mắt kiểu này của anh, đành bất lực đưa tay đặt lên trán Lâu Khí.
Bàn tay ấy không hẳn mềm mại, do thường xuyên cầm dụng cụ nên đầu ngón tay và phần giữa ngón cái có một lớp chai cứng mỏng, nhưng chính đôi tay này lại làm được những điều mà người khác không thể.
Lâu Khí từng đoán Dư Thập Nhất có thể là một tội phạm bị lưu đày đến đây, nhưng giờ thì anh lại không chắc nữa.
Nhưng Lâu Khí chưa kịp nghĩ nhiều thì toàn thân đã lần nữa chìm vào cảm giác thoải mái do tinh thần lực của cô mang lại, thỏa mãn nhắm mắt lại.
Và rồi không kiềm được mà thiếp đi.
Lần này, Dư Thập Nhất không dừng lại giữa chừng nữa mà nhanh chóng hoàn thành việc trị liệu cho Lâu Khí.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

