Tinh thần lực của cô mạnh gấp nhiều lần so với anh, là một sức mạnh ở cấp độ hoàn toàn áp đảo.
Nhưng điều khiến anh chấn động hơn cả lại chính là cảm giác dễ chịu kỳ lạ trong khoảnh khắc tinh thần lực của hai người chạm vào nhau.
Anh tên là Lâu Khí, và anh hiểu rất rõ tình trạng của mình: thức hải của anh đã vỡ nát, không còn khả năng hồi phục.
Tinh thần lực được sinh ra từ thức hải, mà thức hải đã sụp đổ thì đồng nghĩa với việc anh sẽ không bao giờ sở hữu tinh thần lực nữa.
Trong một thời đại mà địa vị xã hội được định đoạt bởi tinh thần lực, không có tinh thần lực chẳng khác gì trở thành một kẻ vô dụng.
Thức hải của anh đã vỡ vụn khi anh thoát khỏi cuộc càn quét của Trùng Tộc. Việc anh có thể trốn thoát và sống sót để rơi xuống hành tinh rác này đã là kết quả của nỗ lực cuối cùng, nhưng anh không ngờ lại gặp được một người có tinh thần lực mạnh hơn cả mình ngay tại nơi rách nát và bẩn thỉu này.
Nếu chỉ có vậy thì anh cũng sẽ không quá bất ngờ.
Điều thật sự khiến anh kinh ngạc đến tột độ chính là sự dịu dàng trong khoảnh khắc tinh thần lực của cô chạm vào thức hải vỡ nát của anh.
Và quan trọng hơn, một phần thức hải của anh... đã được chữa lành.
Cảm giác tê dại và ấm áp truyền từ thức hải vừa nãy, hóa ra không phải ảo giác!
Tinh thần lực vô cùng quan trọng đối với con người trong hệ sao Hải Lam. Hơn nữa do thức hải không thể phục hồi hay tái sinh, nên bất kỳ thứ gì có khả năng sửa chữa tinh thần lực đều quý giá vô cùng.
Những người sở hữu tinh thần lực có đặc tính trị liệu thường có địa vị cực kỳ cao. Trên thị trường thậm chí còn có bán những loại dược phẩm phục hồi tinh thần lực đắt đỏ, nhưng tất cả đều chỉ giải quyết tạm thời.
Một khi thức hải đã bị tổn thương, thì dù có dùng gì đi chăng nữa cũng không thể phục hồi lại như ban đầu.
Nhưng người phụ nữ này đã làm được.
Điều đó có nghĩa là cô ấy có khả năng chữa lành thức hải của mình!
Chỉ với suy đoán này thôi đã đủ khiến trái tim Lâu Khí đập thình thịch, gần như không thể che giấu nổi sự phấn khích.
Bàn tay vô thức siết chặt lại, nhưng anh nhanh chóng cố gắng nới lỏng để giữ bình tĩnh.
Chữa lành!
Đó là chữa lành thức hải đấy!
Sự khác biệt hoàn toàn giữa nuôi dưỡng và phục hồi!
Lâu Khí bị cánh tay nhỏ của Dư Thập Nhất ghì chặt, buộc phải ngẩng đầu lên. Giọng anh khàn khàn nhưng lại không khó nghe chút nào: "Xin lỗi, vừa rồi tôi chỉ phản xạ có điều kiện, không hề có ác ý."
Dư Thập Nhất không ngờ anh lại chủ động xin lỗi, nhưng cô không hề lơi lỏng cảnh giác. Cô hơi nheo mắt lại, thản nhiên nói: "Tôi là người đã cứu anh đấy, anh làm vậy chẳng khác nào vong ân bội nghĩa."
“...Là lỗi của tôi."
Lâu Khí cố nén cơn đau như xé rách trong đầu, tiếp tục xin lỗi, thậm chí còn cố hạ giọng mềm mỏng: "Cảm ơn cô đã cứu tôi, tôi tên là Lâu Khí."
Dư Thập Nhất hơi sững người trước vẻ mặt tội nghiệp của anh.
Trời ơi, tên này nói chuyện nghe hay thật đấy!
Mà cái vẻ đáng thương thế này cũng dễ làm người ta mềm lòng quá đi.
Nhưng cô không hề dao động mà tiếp tục hỏi: "Tại sao anh lại xuất hiện ở đây? Và làm thế nào mà thành ra thế này?"
“...Gần đây có Trùng Triều."
Lâu Khí không nói nhiều, chỉ tóm tắt đơn giản: "Tôi và đồng đội bị lạc nhau trong Trùng Triều, tôi may mắn thoát được đến đây rồi được cô cứu."
Dư Thập Nhất nhướng mày: "Trùng Triều? Đó là lý do phát thanh yêu cầu công dân di tản sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
