Đôi mắt của Dư Thập Nhất sáng lên khi nhìn thấy cơ giáp này, lập tức quên luôn chuyện phát thanh vừa nhắc tới Trùng Tộc và việc di tản.
Cô đã tìm được vật liệu để làm khớp cơ giáp rồi!
Không để tâm đến nguy hiểm rình rập khi lộ diện ở nơi này, Dư Thập Nhất lập tức trèo lên, thân hình gầy gò nhưng linh hoạt của cô chỉ vài cú bật nhảy đã đứng ngay cạnh cơ giáp.
Tinh thần lực của cô nhanh chóng thâm nhập vào những khe nứt của cơ giáp bị vỡ nát, chẳng mấy chốc đã phát hiện ra phi công đang bất tỉnh bên trong.
Đó là một thiếu niên với mái tóc dài màu vàng kim, gương mặt tinh tế tuấn tú, dưới khóe mắt có một nốt ruồi lệ không quá rõ ràng, trông chừng khoảng mười bảy, mười tám tuổi.
Dư Thập Nhất lập tức phản công, dùng tinh thần lực "tát" cho tinh thần lực của đối phương hai cái, cưỡng ép nó phải ngoan ngoãn thu lại, co rúm vào thức hải của anh.
Thế nhưng thức hải của thiếu niên ấy đã đầy rẫy các vết nứt, tinh thần lực không thể ổn định bên trong mà cứ như cát chảy trong đồng hồ cát, không ngừng rò rỉ ra ngoài.
Sau hai cú "tát" của Dư Thập Nhất, thức hải vốn đã gần như sụp đổ của anh càng thêm chênh vênh, chẳng mấy chốc nữa là vỡ nát hoàn toàn.
Trong thế giới này, tinh thần lực vô cùng quan trọng.
Đối với những người sống cuộc đời bình thường thì nó không ảnh hưởng nhiều, nhưng nếu muốn thay đổi địa vị xã hội, cách nhanh nhất chính là gia nhập quân đội.
Mà điều kiện tối thiểu để vào được trường quân sự là phải sở hữu tinh thần lực cấp B. Nếu không đủ năng lực hoặc cố tình điều khiển cơ giáp vượt cấp, một là cơ thể không chịu nổi áp lực mà nổ tung chết tại chỗ, hai là thức hải sụp đổ, dẫn đến chết não ngay lập tức.
Mà thức hải một khi đã sụp đổ thì không thể phục hồi được.
Không ngoài dự đoán, phi công này sắp chết rồi.
Đã sắp chết đến nơi, Dư Thập Nhất càng không cần phải lo lắng việc sau này bị trả thù, nếu không phải sợ phiền phức, cô thậm chí còn muốn "tiện tay kết liễu" cho xong chuyện.
Cô dùng tinh thần lực cắt đứt mối liên kết giữa phi công và cơ giáp, sau đó vui vẻ nhét cơ giáp vào trong không gian nút của mình.
Còn về phần phi công...
Ánh mắt của Dư Thập Nhất dừng lại trên thân hình thiếu niên bị cô thô bạo lôi ra ngoài.
Gương mặt tinh xảo đẹp đẽ đến mức khó phân biệt giới tính ấy dính đầy vết máu, những vết trầy xước đỏ rực hiện rõ trên tay và một bên mặt để lộ ra ngoài.
Thậm chí, tinh thần lực vốn dĩ dữ dội kia giờ đây cũng trở nên ngoan ngoãn trước mặt cô, giống hệt như một chú chó lớn hiền lành.
Đúng là đẹp trai thật.
Lương tâm còn sót lại của Dư Thập Nhất hơi nhói lên trước nhan sắc đậm chất "sát thương" này.
Mình vừa cướp cơ giáp của người ta, lại còn vứt người ta ở đây cho tự sinh tự diệt... Có phải hơi tàn nhẫn quá không nhỉ?
Dư Thập Nhất đã sống sót hơn mười năm trong thời kỳ tận thế, lại còn lăn lộn suốt chừng ấy thời gian ở khu rác thải, nơi con người giết nhau không chớp mắt.
Điều đó đã dạy cô một bài học quan trọng: Đừng bao giờ tử tế một cách vô ích.
Nhưng cơ giáp thì lại khác hoàn toàn so với những đống kim loại phế liệu và vật tư ở hành tinh rác này.
Dù không thể vào được khu trung tâm, chẳng biết giá trị thị trường cụ thể của cơ giáp là bao, nhưng Dư Thập Nhất thừa hiểu rằng thứ này đắt đỏ vô cùng, bất kể ở thời điểm nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
