Tiếp đó, cô xếp các khúc chân cua đã cắt lên xửng hấp và bắt đầu nấu.
Nhân lúc cua đang hấp, Dư Thập Nhất tranh thủ loại bỏ chất ô nhiễm còn sót lại trong tỏi và ớt, rồi dùng dao cắt nhuyễn.
Cô thậm chí chưa cắt xong tỏi thì đã ngửi thấy một mùi hương nồng nàn, tươi mới và thơm ngọt đến mức khiến người ta phải sững sờ.
Lâu Khí thuận lợi đến được bến đỗ và gặp gỡ người phụ trách quân đoàn đóng quân tại đây.
Người phụ trách là một đại tá của Quân đoàn Số Ba, người đã phải đau đầu đối phó với tình hình chiến sự căng thẳng suốt thời gian qua.
Khi nghe có người muốn gặp mình, ông ta liền từ chối thẳng thừng: "Không gặp! Đang bận."
Vệ binh báo cáo: "Người đến là thiếu gia Lâu Khí của gia tộc họ nhà Lâu ở hành tinh Đế Đô."
Nghe thấy cái tên "Lâu Khí" ngay cả vị đại tá vốn chẳng muốn quan tâm cũng phải ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc: "Sao cậu ta lại ở đây?"
Người lính bèn kể lại những gì Lâu Khí đã nói.
Nghe xong, vị đại tá không kìm được mà buột miệng chửi thề: "Chọn đúng lúc để gây rối thật đấy! Chẳng phải tình hình đã loạn đủ rồi sao?"
Đó là thiếu gia nhà họ Lâu, con trai cả của Thống soái Quân đoàn Số Một, người thừa kế tương lai của cả quân đoàn, tầm quan trọng của anh là điều không cần phải bàn cãi.
Bây giờ, tín hiệu vẫn chưa được khôi phục, ngay cả chiến hạm cũng không thể rời khỏi hành tinh K619, mà lực lượng thì lại thiếu thốn.
Nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra, Lâu Khí thật sự chết ở đây thì ai sẽ chịu trách nhiệm?
Đổ lỗi cho trùng tộc sao?
Không đời nào.
Vị đại tá này xuất thân từ Quân đoàn Số Một, đương nhiên hiểu rõ phong cách làm việc của họ. Đến lúc đó, đừng nói là trùng tộc, ngay cả bản thân ông ta cũng có thể bị lôi ra tòa án quân sự chịu trách nhiệm.
Ông ta hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cơn giận, không để tình hình trở nên quá khó xử, rồi nói: "Cho cậu ta vào đi."
Chỉ cần đưa được người rời khỏi đây, những chuyện khác tốt nhất là đừng để Lâu Khí nhúng tay vào.
Ông ta vẫn còn muốn giữ cái mũ quân hàm trên đầu mình.
Chẳng bao lâu sau, Lâu Khí xuất hiện ở cửa, thực hiện một động tác chào quân lễ tiêu chuẩn rồi nói: "Tôi cần sự giúp đỡ của các ông."
Vị đại tá cảm thấy bực bội trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn giữ thái độ thân thiện: "Tình hình ở K619 bây giờ không ổn, tín hiệu vẫn chưa khôi phục, không thể sắp xếp tàu vũ trụ để cậu rời đi, nếu năng lượng của cơ giáp không đủ, cậu có thể sạc ở chỗ chúng tôi."
Cơ giáp của Lâu Khí "Thần Quang" là loại cấp SSS, chỉ những cơ giáp cấp S trở lên mới có thể tự mình vượt qua tầng khí quyển.
Hoàn toàn không cần thiết để anh đến đây, trừ khi là hết năng lượng.
"Cơ giáp của tôi đã ngắt kết nối với tôi, nếu không có gì bất ngờ, nó đã bị phá hủy."
Lâu Khí nói thẳng: "Nếu được, tôi hy vọng các ông có thể cho tôi mượn một cơ giáp cấp S trở lên."
Vị đại tá nghẹn lời: "Hiện giờ tất cả cơ giáp cấp S của quân đoàn đều đã được điều đến các vùng ngoại tinh rồi, những chiếc còn lại ở đây không thể sử dụng, vì đó là tuyến phòng thủ cuối cùng bảo vệ bến đỗ."
Thật ra ông ta vẫn có một chiếc, nhưng đó là đường lui cuối cùng của chính mình, làm sao có thể cho người khác mượn chứ?
Nhưng vì e ngại gia tộc nhà họ Lâu, ông ta vẫn nói thêm: "Khi tín hiệu được khôi phục, cậu có thể lên tàu vũ trụ đầu tiên rời khỏi hành tinh K619 và liên lạc với gia đình mình ở hành tinh gần nhất."
Lâu Khí nghe vậy liền hỏi: "Tín hiệu đã mất gần hai giờ rồi mà vẫn chưa sửa xong sao?"
"Đúng vậy, vẫn chưa sửa được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)