Hệ thống vội vàng lên tiếng: [Giờ tôi đã có thể kết nối mạng rồi, tếu cần gì thì cô có thể trực tiếp tra cứu trên mạng, các chức năng cơ bản cũng đã hoạt động bình thường, cô có thể kiểm tra phần thưởng sau khi hệ thống nâng cấp, kỹ năng giám định có lẽ sẽ hữu ích cho cô.]
Rõ ràng gói quà này là do hệ thống cố ý "cài cắm" vào, chứ phần thưởng cấp S thông thường làm gì có thứ kỳ lạ như vậy.
Còn những bản thiết kế ngẫu nhiên thì vẫn bị Dư Thập Nhất lạnh nhạt ném thẳng vào nút không gian của mình mà chẳng buồn liếc nhìn.
"Chức năng giám định này có tác dụng gì?" Dư Thập Nhất hỏi.
[Cô có thể hiểu đơn giản là dùng để giám định bảo vật?]
Hệ thống do dự giải thích: [Thật ra cũng chỉ là một dạng ứng dụng của tinh thần lực thôi.]
Dư Thập Nhất tuy miệng thì nói vậy nhưng vẫn bấm chọn: "Đây đâu phải truyện tu tiên, làm gì cần đi tìm bảo vật."
Kỹ năng ấy hóa thành một chấm sáng, chui thẳng vào ấn đường của cô.
Dư Thập Nhất nhắm mắt lại, cẩn thận cảm nhận nhưng không phát hiện có gì khác biệt.
Thế nhưng khi cô truyền tinh thần lực vào củ tỏi trong tay, cô lập tức cảm nhận được có thứ gì đó khác thường bên trong.
Chắc hẳn là chất ô nhiễm?
Dư Thập Nhất mở to mắt nhìn, lập tức thấy trên củ tỏi hiện lên một ô vuông nhỏ với vài dòng chữ.
[Tỏi biến dị cấp S, mức độ ô nhiễm: 78%]
Cô lại đưa tay chạm vào trái ớt nhỏ đỏ rực, quả nhiên trên đó cũng xuất hiện một dòng chữ.
[Ớt nhỏ biến dị cấp S, mức độ ô nhiễm: 75%]
Dư Thập Nhất tiếp tục mở rộng tinh thần lực, bao phủ toàn bộ những món đồ còn lại trong khoang lái.
Trong số đó, chỉ có tỏi và ớt nhỏ là phát hiện ra chất ô nhiễm lắng đọng bên trong, còn những vật dụng khác như vũ khí mà Lâu Khí để lại chỉ hiện tên mà thôi.
Ví dụ như khẩu súng laser được ghi là "Súng năng lượng chùm tia, năng lượng còn lại: 89%", tấm chắn năng lượng là "Lá chắn quang năng, năng lượng còn lại: 100%".
Ngoài ra còn một đống vũ khí lặt vặt khác, thậm chí có cả mấy viên năng lượng hạch cấp A, có thể dùng để sạc trực tiếp cho cơ giáp.
Hiện giờ module năng lượng của cơ giáp mà Dư Thập Nhất đang sử dụng được tháo ra từ cơ giáp của Lâu Khí, hiệu suất vượt xa loại module mà cô từng làm từ đống phế liệu.
Bây giờ năng lượng trong đó vẫn còn khoảng 30%, nhờ có thêm đống năng lượng hạch này, cô có thể sạc đầy cho cơ giáp của mình.
Dư Thập Nhất nhanh chóng cất hết mọi thứ vào nút không gian.
Lần này cô không quay lại xưởng chế tạo cũ đã bị phá hỏng mà quyết định tới một trạm thu mua phế liệu gần đó.
Đó là trạm thu mua phế liệu gần bến đỗ nhất.
Dù sao thì nơi này cũng có binh lính đóng quân, mà Dư Thập Nhất luôn có thiện cảm với quân đội, cô tin rằng nơi nào có lính canh giữ thì nơi đó sẽ an toàn, chính vì vậy nên cô mới chọn đến đây.
Những trạm thu mua phế liệu như thế này trên hành tinh rác có gần cả trăm cái. Trước khi trùng tộc xâm lược, các chủ trạm đã bỏ lại nơi này để di chuyển vào khu trung tâm, hy vọng có thể rời khỏi hành tinh rác qua các kênh chính thức.
Quả nhiên, trạm thu mua phế liệu này đã không còn một bóng người.
Thế nhưng đống phế liệu thu gom trước đó vẫn còn chất đầy trong cửa hàng, trông chẳng khác gì cảnh tượng mà chủ tiệm chỉ vừa rời đi giải quyết chút việc, lát nữa sẽ quay lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
