Ngay khoảnh khắc tiếp đất, cơ giáp rút ra từ sau lưng một thanh đao đen dài và mảnh.
Mũi chân khẽ điểm xuống, cơ giáp như một cái bóng hòa vào màn đêm, phóng vụt tới với tốc độ kinh hoàng, gần như chỉ trong chớp mắt đã tiếp cận con cua hoàng đế.
Cơ giáp quân đội và cơ giáp tùy chỉnh của tư nhân thường được trang bị cả vũ khí cận chiến lẫn hỏa lực tầm xa.
Nhưng vũ khí cận chiến lại không giống như vũ khí của cơ giáp này, hoàn toàn là vũ khí lạnh.
Trên thực tế, những thanh kiếm thông thường trong cơ giáp hiện đại thường là kiếm ánh sáng, được tạo thành từ nguồn năng lượng tập trung, xét ở một góc độ nào đó cũng có thể coi là vũ khí nóng.
Vũ khí lạnh thuần túy hầu như chỉ tồn tại trên các cơ giáp trang trí, chỉ để trưng bày mà không thể thật sự chiến đấu, hiệu suất chiến đấu cực kỳ thấp.
Thế nhưng thanh vũ khí lạnh trông có vẻ vô dụng này, khi nằm trong tay Dư Thập Nhất lại giống như lưỡi hái tử thần, nhẹ nhàng lướt qua cơ thể con cua hoàng đế, cắt phăng phần nối giữa thân và chân cua trơn tru chẳng khác nào dao cắt bơ, dễ dàng chém đứt toàn bộ những chiếc chân bên phải của nó.
Thậm chí, chưa kịp để con cua hoàng đế kịp phản ứng, lưỡi dao dài đã nhanh chóng thu hồi rồi lập lại y hệt chiêu thức cũ, chém nốt toàn bộ những chiếc chân bên trái.
Ầm một tiếng, cơ thể nặng nề của con cua hoàng đế rơi xuống đất, nện mạnh đến mức tạo ra một hố sâu trên mặt đất.
Mãi cho đến lúc này, dòng máu màu xanh lam trong suốt mới bắt đầu rỉ ra từ các vết đứt, chảy dọc theo những khe hở trên mặt đất.
Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi, đến mức Lâu Khí còn chưa kịp phản ứng thì trận chiến đã kết thúc.
Thật ra một con trùng tộc đơn lẻ không phải là mối đe dọa lớn, trừ khi nó đạt đến cấp S hoặc cao hơn mới có thể gây tổn hại đến cơ giáp đơn binh.
Con trùng tộc lớp giáp này dù đạt cấp S, nhưng sức tấn công lại đứng cuối trong số các loại trùng tộc, điểm khó nhằn duy nhất chính là khả năng phòng thủ cực cao.
Lâu Khí cũng từng giao đấu với loại trùng tộc này, thậm chí đã từng bắn thủng lớp giáp cứng của nó, nhưng đó là khi anh sử dụng súng bắn tỉa!
Còn Dư Thập Nhất lại dùng vũ khí lạnh...
Anh vô thức quay đầu nhìn về phía Dư Thập Nhất, chỉ thấy cô đang ngồi trong khoang lái, ánh mắt dán chặt vào xác con trùng tộc.
Rõ ràng cơ giáp này cao hơn so với các mẫu cơ giáp thông thường, nhưng khoang lái lại đặc biệt chật hẹp.
Cô ngồi trước bàn điều khiển, xung quanh được bao phủ bởi vô số màn hình ảo dày đặc nhảy múa với hàng loạt dữ liệu không ngừng thay đổi, tầm nhìn 360 độ bao quát mọi hướng, các chỉ số trên màn hình ảo liên tục làm mới với tốc độ chóng mặt, đến cả Lâu Khí cũng khó theo kịp.
Thế nhưng lúc này, làn sương mù ấy bắt đầu dao động dữ dội, từng lớp từng lớp tản ra, khiến Lâu Khí, người đang ở giữa vùng tinh thần lực ấy có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc của cô.
Những cảm xúc ấy vô cùng phức tạp, nhất thời Lâu Khí không thể phân biệt được rốt cuộc đó là cảm xúc gì, nhưng khi anh nhìn thấy gương mặt nghiêng của Dư Thập Nhất, anh dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Cô nhìn chằm chằm vào con trùng tộc đã ngã xuống nhưng vẫn chưa chết hẳn bên ngoài, vành mắt đỏ hoe, bàn tay khẽ run lên, hơi thở dồn dập, cắn chặt môi dưới đến mức để lại một vệt đỏ chói mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
