Tô Cẩm Hoan ngẩng đầu nhìn người đàn ông rõ ràng là muốn phá bỏ cuộc xem mắt này, cô nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi không biết anh ta.”
Dương Tử Phong lau vết cà phê trên mặt, nghe thấy cô nói vậy, liền ngẩng đầu nhìn người đàn ông kia, khi nhìn rõ ràng khuôn mặt của người đàn ông đó, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi. Anh ta ngây ngẩn cả người, kích động mà cưng chiều nói:
"Hoắc thiếu gia, là anh sao. Tôi đã gặp qua anh một lần, rất khâm phục sự nhạy bén trong kinh doanh của anh, xin anh chỉ giáo nhiều hơn."
"Cô Tô, hóa ra cô và Hoắc Thiếu là bạn, mà bạn của cô thì cũng là bạn của tôi."
Dương Tử Phong dù bị cà phê bắn khắp mặt nhưng không hề tức giận, ngược lại hắn còn vui vẻ đến mức khi được gặp mặt Hoắc Liệt Trần trực tiếp như thế này. Hắn nghĩ nếu hắn có thể làm quen và cùng hợp tác với Hoắc Liệt Trần thì tương lai của hắn sẽ được huy hoàng, giống như Hoắc Liệt Trần bây giờ.
Chân thực như vậy, khóe miệng Tô Cẩm Hoan khẽ giật, sắc mặt có chút lạnh lùng: "Xin lỗi, tôi với anh ta không phải là bạn, chúng tôi căn bản không có quen biết..."
Cô còn chưa nói hết câu, da gà của cô đột nhiên nổi khắp người, toàn thân trở nên cứng đờ.
Chết tiệt, cái quái gì thế này?
Dưới gậm bàn, chân của người đàn ông kia mơ hồ chạm vào bắp chân của cô, hung ác trêu chọc cô, cô ngẩng đầu lên trừng mắt giận dữ nhìn hắn.
Khuôn mặt tuấn tú của Hoắc Liệt vẫn là vẻ khổ hạnh đoan trang, trầm tĩnh, khóe môi gợi cảm khẽ cong lên: "Cô ấy cứ thích đùa thôi. Với tình bạn sâu đậm của chúng tôi, chúng tôi không chỉ là bạn bè đơn thuần."
Giọng điệu mơ hồ như vậy, ai nghe cũng sẽ hiểu lầm, nhưng lúc này Dương Tử Phong đang vui đến chóng mặt, anh ta nhìn Tô Cẩm Hoan đang tái nhợt, vui vẻ nói: “Cô Tô, tôi rất hài lòng với cô, tôi đồng ý với yêu cầu của cô, bây giờ chúng ta đi lấy giấy đăng ký kết hôn ngay lập tức."
Cô ấy có tình bạn mật thiết với Hoắc thiếu, điều này chắc chắn sẽ giúp ích cho sự nghiệp của anh ta trong tương lai.
Đôi mắt đen sâu như hồ lạnh của Hoắc Liệt chợt lóe lên, anh dùng sức đá vào bắp chân của Tô Cẩm Hoan.
"A..."
Tô Cẩm Hoan đau đớn hét lên, nhanh chóng bật dậy, tức giận nhìn chằm chằm Hoắc Liệt Thần đang điềm tĩnh nghiến răng: "Đồ trơ trẽn."
Dương Tử Phong sững sờ một lúc: "Cô Tô, tôi thật lòng muốn kết hôn cô, tôi không có trêu đùa cô đâu." Anh ta cứ tưởng Tô Cẩm Hoan đang mắng anh ta.
"Anh thật lòng? Haha... Trước khi kết hôn, anh đã lăm le, tính toán tài sản của tôi. Anh muốn tôi phụng dưỡng cha mẹ anh, bắt tôi mua xe sang cho anh, làm công cụ sinh nở cho anh. Anh muốn ăn dưa bở như thế thì đi mà kiếm một người phụ nữ giàu có ấy. Bà đây không đáp ứng được cho anh." Nói xong Tô Cẩm Hoan cầm túi xách của mình và rời đi.
Bốn phía xôn xao, thật là một tên hôi hám không biết xấu hổ, lại muốn làm một con sói trắng.
Dương Tử Phong sắc mặt tái xanh, xấu hổ đến nổi giận: "Cô Tô, lời cô nói hoàn toàn không đúng. Nam nữ bây giờ bình đẳng, cô lấy tôi, cô không muốn trả tiền, cô chỉ muốn đối xử với tôi như một cái máy rút tiền. Cô nhìn lại cô xem, ngực nhìn như hai cái ốc vít, màn hình phẳng 3 inch. Cô cho tôi sờ, tôi cũng không muốn đụng vào. Cô như thế này thảm nào ế tới giờ là phải.”
(*LVH: Anh dzai ơi, chị đây mới có 20 tuổi mà kêu người ta ế =)))
Đi được hai bước, Tô Cẩm Hoan vội quay người lại. Cô bị anh ta cười nhạo trước mặt bao nhiêu người, cô cầm ly nước trên bàn hất mạnh vào mặt anh ta, tức giận nói: “Chủ nhân của anh là Nhị Lang thần, cho nên anh mới có thể sủa như vậy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)