Hồ Dao khóc tới sưng đỏ mắt, rất chậm chạp ngồi dậy, khẽ lắc đầu, quay đầu đi im lặng nhặt quần áo của mình mặc vào.
Không có tiếng động, tịch mịch an tĩnh, giọt nước mắt long lanh rơi xuống theo hàng, qua ánh lửa từ ngọn nến chiếu xạ lấp lánh.
Tưởng Hán mím môi mỏng lại, sự sung sướng ăn vào cốt tủy vừa nãy lập tức tiêu tan quá nửa, bộ dạng này của cô còn khiến người ta khó chịu hơn cả la hét inh ỏi.
Anh sầm mặt, kéo cô tới, giật lấy quần áo trong tay cô đi, lại đè cô xuống dưới thân.
Hồ Dao không nhịn được bật khóc thành tiếng, giọng nói nhẹ nhàng khàn khàn xen lẫn tiếng khóc: “Không muốn nữa!”
Cô run tay ôm anh, vùi đầu trong ngực anh, cẩn thận đáng thương xin tha, kỹ xảo vụng về.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
Ở nông thôn mà vậy, ẻm đúng là đc cưng như công chúa mà