Hồ Dao quả thực rất mềm yếu, không nói anh chưa làm gì cô đã khóc oang oang, cái lần anh thật sự đụng vào cô, cô đổ bệnh nặng, đòi chết đòi sống, ngủ một cái cũng giày vò tới bệnh viện trấn, nghĩ lại khiến Tưởng Hán cảm thấy mất mặt, tuy anh cũng không có mặt mũi gì để mất cả.
Từ sau lần đó anh liền không động tới cô nữa, cô vừa la anh liền bực, nếu không phải buổi tối con vợ ngốc đó ngủ cùng Tưởng Phục Triêu sẽ âm mưu đi ra ngoài chạy lung tung khắp nơi, anh mới chẳng thèm giữ cô ở trong phòng anh, thật sự ảnh hưởng anh ngủ.
Anh cũng hận không thể đẩy gãy chân của hai mẹ con họ cho rồi, anh không thường ở nhà, lúc anh không ở nhà, nhờ Lâm Chiêu Đệ trông chừng vẫn rất an phận, nhưng anh vừa về liền rước một đống rắc rối cho anh, không thể sống yên nổi!
Có điều bây giờ tình hình đã khác, đầu óc cô đã khỏi rồi, còn có thể giống trước được sao? Người cha mà ngày nào cô cũng nhắc tới đã chết rồi, anh nuôi cô giống như cha cô nuôi cô, cũng là lúc cô trả “nợ” rồi!
Tưởng Hán nhìn Hồ Dao rõ ràng vẫn lộ ra không tình nguyện trước mặt, lướt qua làn da giống như đậu phụ non lộ ra ở cánh tay cô, khẽ híp mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)