Lục Tề Minh về đến ký túc xá tắm rửa xong, đang nằm trên giường đơn chuẩn bị ngủ, một trận ồn ào lại xuyên qua vách tường, chui vào màng nhĩ của anh.
"Bóng vào!"
Lục Tề Minh nhíu mày, trở mình vào trong.
"Chạy đi cha nội! Anh đi dạo trên sân bóng đá à! Bà già còn nhanh hơn anh! Chạy lên đi!"
"..."
Lục Tề Minh lạnh mặt ngồi dậy, xuống giường, tùy tiện lấy bộ đồ thể thao mặc vào, đi dép lê ra khỏi cửa.
Hai phút sau, sau một hồi "thảo luận, thương lượng hữu nghị, lấy đức phục người", những kẻ cú đêm ở phòng bên cạnh đã im bặt.
Lục Tề Minh nhắm mắt tiếp tục ngủ.
Hai năm sau khi tốt nghiệp, anh được cấp trên chọn đến khu vực không người ở Tây Tạng để thực hiện một nhiệm vụ.
Sau khi nhiệm vụ kết thúc, Lục Tề Minh đã nhận được một nhị đẳng công, một giải nhất, cũng mắc phải chứng bệnh mất ngủ này.
Chất lượng giấc ngủ của anh rất kém, trong môi trường ngủ chỉ cần có một chút tiếng động lạ là không thể ngủ được.
Lại yên tĩnh nằm thêm khoảng nửa tiếng, Lục Tề Minh lại ngồi dậy, tự rót cho mình một ly nước lạnh, uống cạn.
Vì sao không ngủ được?
Tiểu Hạo ở phòng bên cạnh thích bóng đá, thích xem các trận bóng đá vào lúc nửa đêm, những âm thanh đó đối với một bệnh nhân mất ngủ mà nói, đương nhiên có ảnh hưởng. Nhưng Lục Tề Minh biết không phải là nguyên nhân chính.
Điều khiến anh đêm nay không yên, còn có người khác.
Trên bàn có một hộp thuốc lá chưa bóc. Là đồng nghiệp vừa nghỉ phép từ quê mang về, trong khoa ai hút thuốc đều có.
Uống hết nước, Lục Tề Minh đứng yên trong bóng tối một lúc, sau đó đặt ly xuống, đưa tay lấy hộp thuốc lá đặc sản đó lên.
Hộp giấy màu đỏ sẫm, ở giữa có hai chữ: Tô Yên.
Lúc đồng nghiệp đưa thuốc lá có giới thiệu, nói Tô Yên có một điểm khác biệt lớn so với các loại thuốc lá khác, đó là hương thơm nồng nàn, có vị ngọt và hương hoa nhất định, hơn nữa hương vị êm dịu, dư vị sạch sẽ.
Không biết vì sao, hồi tưởng lại những chữ ngọt ngào, êm dịu, sạch sẽ này, trong đầu Lục Tề Minh mơ hồ hiện lên một khuôn mặt.
Dịu dàng, diễm lệ, mày liễu mắt ngọc, tựa như một làn gió xuân, dễ dàng lướt qua góc khuất mềm mại nhất trong lòng người.
Lát sau, hai ngón tay thon dài gõ vào hộp thuốc lá, điếu thuốc lá mảnh mai, trắng nõn được lấy ra.
Lục Tề Minh tùy tiện ngậm điếu thuốc, đang tìm bật lửa, điện thoại di động trên đầu giường đột nhiên sáng lên, xuyên thủng một lỗ hổng trong bóng tối.
Động tác của Lục Tề Minh hơi khựng lại.
Bạn bè của anh không nhiều, ngoài một người bạn thân ở quê ra, những người thân thiết chỉ có bạn học ở trường quân sự và đồng nghiệp trong đơn vị.
Muộn thế này rồi, ai sẽ gửi tin nhắn cho anh?
Lục Tề Minh ngậm điếu thuốc, đi qua cầm điện thoại lên, bật sáng.
Vài tin nhắn chưa đọc nằm yên trong WeChat, người gửi là "Tiền Đa Đa".
Đọc lướt qua những dòng chữ cô gái gửi đến, Lục Tề Minh mở ảnh ra. Lòng bàn tay của cô gái trắng nõn và nhỏ nhắn, hơi cong lên, nâng một con dao găm mini.
Anh nheo mắt, trong mắt hiện lên những cảm xúc không rõ.
Sau đó trả lời: [Là của tôi]
Tiền Đa Đa: [Tôi nhặt được trên xe, chắc là anh vô tình đánh rơi.]
Tiền Đa Đa: [Anh có tiện cho tôi xin thông tin nhận hàng của anh không, ngày mai tôi sẽ tìm chuyển phát nhanh cùng thành phố, gửi đồ cho anh]
Lục Tề Minh: [Không cần]
Tiền Đa Đa: [Không cần?]
Tiền Đa Đa: [Ừm, xin hỏi là có ý gì...]
Tiền Đa Đa cầm điện thoại suy nghĩ hai giây, trả lời: [Cũng được. Khu Tĩnh Ninh, khu Thanh Nguyệt Đài.]
Tiền Đa Đa: [Anh đến cửa lớn thì bảo tôi một tiếng]
Lục Tề Minh: [Số điện thoại của em là bao nhiêu?]
Tiền Đa Đa chớp mắt, không trả lời ngay.
Rất nhanh tin nhắn bên kia lại hiện lên: [Tôi không có số của em]
Tiền Đa Đa: [Ồ ồ.]
Tiền Đa Đa gửi số của mình qua.
Lục Tề Minh: [Đã nhận được, mai gặp]
Nhìn ba chữ "Mai gặp" trên màn hình, Tiền Đa Đa đáp lại một cách lịch sự: [Được, ngày mai đến anh gọi điện cho tôi, không làm phiền anh nghỉ ngơi, chúc ngủ ngon.]
Lục Tề Minh: [Ngủ ngon]
Đặt điện thoại xuống, Lục Tề Minh lại nằm xuống giường, co một cánh tay gối đầu, mặt không biểu cảm nhìn ra ngoài cửa sổ đêm.
Đột nhiên, khóe môi khẽ cong lên.
Trước đây xem tài khoản của Tiền Đa Đa, khu bình luận tiết lộ, tối nay cô sẽ đến một quán ăn Quảng Đông để ghi hình video.
Lúc đồng nghiệp rủ đi ăn, anh đã đặc biệt đặt ở cùng một nhà hàng.
Sự "tình cờ" ngoài ý muốn mà lại nằm trong dự đoán này đến từ đâu, không ai hiểu rõ hơn Lục Tề Minh.
Hôm nay, Lục Tề Minh ra ngoài mang theo năm thứ: Chứng minh thư quân nhân luôn mang theo bên mình, điện thoại di động, hộp thuốc lá, bật lửa và một con dao găm mini.
Dao găm không phải là đồ chính quy, mà là ba năm trước, người bạn cũ cùng chiến đấu ở khu vực không người khi kết thúc sự nghiệp quân ngũ đã tặng anh.
Loại dao găm mini này, trên mạng tìm một đống, nhưng nó ghi nhớ một thời gian tươi đẹp vô danh.
Cũng cho anh cơ hội, để lại một cơ hội.
Hai người bạn thân ở chung, tự nhiên có vô vàn chuyện để nói.
Sau khi tắm xong, Tiền Đa Đa và Triệu Tĩnh Hi nằm trên giường trò chuyện, mơ hồ, cả hai đều có cảm giác như trở về thời niên thiếu.
Cha mẹ của Triệu Tĩnh Hi ly hôn khi cô mười hai tuổi, sau đó, Triệu Tĩnh Hi luôn sống với mẹ. Trong ấn tượng của Tiền Đa Đa, Triệu Tĩnh Hi lạc quan, độc lập, kiên cường, xinh đẹp, tự lập, là một "nữ chính" tiêu chuẩn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)