Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tín Hiệu Của Thuật Đọc Tâm Quá Kém Chương 14: Sống Một Mình Cũng Tốt

Cài Đặt

Chương 14: Sống Một Mình Cũng Tốt

Hắn ngồi xuống cạnh cậu: “Nghe nói hôm qua cô Trịnh bắt mày dạy bù cho tao.”

“Tao không đồng ý.” Bình Thu Hạc nói. “Mà tao thấy mày cũng chẳng cần.”

“Cảm ơn.” Kinh Dương đáp. Bình Thu Hạc không hiểu hắn cảm ơn gì, nhưng thoáng chốc, trông hắn như ngượng ngùng.

Sờ vành tai, Kinh Dương nói: “Nhưng giờ không phải cấp ba.”

Kinh Dương: ?

“Thành tích mày hồi trước cũng… bình thường mà?” Bình Thu Hạc tự thấy mình nói uyển chuyển nhưng không hiểu sao vẻ mặt Kinh Dương lập tức trông như trời sập.

Khối băng nhỏ hiếm khi nói nhiều thế, nhưng nội dung nói chuyện kiểu này Kinh Dương rất không muốn nghe tiếp.

Tiếc là đã tới rồi, chạy không thoát được.

Nghĩ kỹ, một bên là trình độ thủ khoa toàn tỉnh, bên kia chỉ là trình độ 985, đúng là… đúng là hơi bình thường thật.

Kinh Dương nhắm mắt.

Hắn phát hiện tính tình mình gần đây trở nên tốt dần, như người lớn đáng tin cậy không chấp nhặt với trẻ con. Nếu là cấp ba nghe câu này, hắn chắc sẽ nổi điên…

… Hoặc có lẽ đã thật sự nổi điên rồi.

Quan hệ giữa hắn và Bình Thu Hạc thành ra thế này vì hồi cấp ba hắn nổi điên với cậu cũng nên.

Dù sao Bình Thu Hạc ngày nào cũng nhìn người bằng ánh mắt đó.

Nhưng Kinh Dương vẫn là Kinh Dương lạc quan, hắn định nghe lén lời khen ngầm của Bình Thu Hạc hoặc mấy tiếng lòng làm người vui vẻ để an ủi trái tim bị tổn thương của mình.

Hắn giả bộ lơ đãng, cọ cánh tay về phía cậu, cổ tay nhẹ chạm, nhẹ đến mức cậu không phản ứng.

Tiếng lòng khối băng nhỏ vang lên trong đầu.

[Làm sao đây, hình như ngu thật.]

Kinh Dương trợn mắt, dịch ra, giơ tay day giữa mày, như khởi động lại máy tính, chờ hai giây rồi cọ lại.

[Haha.]

Kinh Dương: …?

Cậu còn dám cười!

Dù nghe có hơi hay.

Bình Thu Hạc lâu không thấy hắn trả lời, bắt đầu thu dọn đồ, trong mắt Kinh Dương nhìn giống như cậu sắp bỏ đi.

Hắn thoáng khó chấp nhận.

Ý gì? Khinh mình đến mức này luôn?

Bình Thu Hạc đứng dậy, nhìn hắn: “Không đi à?”

Kinh Dương ngơ ngác nhìn lại: “Tao… cũng đi?”

Bình Thu Hạc: “Mày không đi thì tao dạy bù cho Đại Hoàng cũng được.”

Đại Hoàng là chú chó hoang thân thiện của trường, có lẽ từng bị hại nên luôn kẹp đuôi, nhưng khi ai đó tốt bụng đến gần, nó vẫn lấy hết can đảm cọ tay, đi theo một đoạn.

Đại Hoàng là chú chó duy nhất Bình Thu Hạc có thiện cảm.

Vừa dứt lời, Kinh Dương tỉnh táo nhếch miệng cười, thoáng chốc trông giống Đại Hoàng y đúc.

Phòng học tiết sau có lớp, người ùa vào đông dần, Bình Thu Hạc dùng mũi chân khẽ đá chân Kinh Dương, thúc: “Nhanh lên.”

Cậu vốn không dùng lực, lại cố ý nhẹ, Kinh Dương nếu không để ý cậu, chắc chẳng cảm thấy gì, nên vừa đứng dậy vừa thành khẩn nói: “Lần sau đá mạnh vào.”

Bình Thu Hạc quen với trạng thái nói nhảm liên tục của hắn hai ngày nay, vào tai này ra tai kia, không để ý bạn học đi ngang nhìn họ rời đi bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

… Oa, gì đây.

---

Chắc do ngày thường cuối tuần dạy bù, được anh họ tâng bốc quá, Bình Thu Hạc luôn nghĩ mình chỉ lười nói nhiều chứ khả năng giảng dạy tuyệt đối là giáo viên siêu tốt.

Không ngờ dạy bù cho Kinh Dương lại gập ghềnh mất thời gian tới vậy.

Một mặt, Kinh Dương bận tập bóng rổ, thời gian học bài vốn ít; mặt khác, Bình Thu Hạc phát hiện mình chỉ giỏi chữa bài tập chứ không biết truyền đạt kiến thức kiểu gì bởi cậu vốn cứ nghĩ: [Cái này chẳng phải đọc qua là có thể tự hiểu rồi sao?]

Nhưng Kinh Dương bảo ngay cả chó nghiệp vụ cũng không phải vừa sinh ra đã biết tự kỉ luật.

Bình Thu Hạc thấy cũng đúng.

Cho đến khi cậu phát hiện không phải mình giảng dở, mà là tên khốn Kinh Dương hỏi mười câu thì ba câu không biết, biểu hiện của hắn rõ ràng là do trước đây không bao giờ chịu nghe giảng.

Nhưng nể hắn não chó còn xài được, Bình Thu Hạc một hơi bù cho hắn kiến thức cả nửa kỳ.

“Cứ thế này cuối kỳ mày rớt chắc.” Ngày bù đầu tiên, Bình Thu Hạc nói.

Ngày thứ hai: “Cấp ba mày đâu có thế…”

Ngày thứ ba, Bình Thu Hạc tức sôi máu, dù không lộ ra, nhưng mặt lạnh tanh.

“Mày thế này mà đòi tranh danh ngạch giao lưu với tao?” [Hại tao còn tưởng mày đỉnh cỡ nào.]

Thời gian chuẩn bị kiểm tra giành cơ hội giao lưu, Bình Thu Hạc thức khuya học, trong mắt không coi các học trưởng học tỷ năm hai năm ba là đối thủ, chỉ nghĩ: “Mình không thể thua Kinh Dương.”

Giờ mới biết tên này không tham gia kiểm tra vì trình độ quá tệ hại?

Kinh Dương lập tức trưng vẻ hối lỗi.

Việc dạy bù kéo dài được đến giờ hoàn toàn là do Kinh Dương quá giỏi giao tiếp thuyết phục cậu.

Trước đây cậu không hiểu sao Kinh Dương có nhiều bạn mà ai cũng thân với hắn. Giờ thì rõ hơn phần nào rồi.

Kinh Dương đôi khi linh như giun trong bụng, biết cậu sắp nổi giận liền lươn lẹo chuyển đề tài trước một giây, đầu óc hắn đột nhiên khai sáng như hiểu hết mọi thứ. Hoặc lôi từ túi ra món gì đó, lấy lòng đặt trước mặt cậu.

Nói đơn giản, thầy Bình Thu Hạc bị học sinh nịnh nọt đến mức cảm thấy sướng lắm.

Thầy Bình Thu Hạc được nịnh vui vẻ, đến ngày thứ hai sau khi dạy xong còn không phản ứng lại.

Tan học ngày thứ ba, cậu như hai ngày trước ngồi đọc sách tại chỗ, chờ Kinh Dương tạm biệt Lý Đồng Thượng xong rồi tìm tới mình đi phòng học bài.

Nhưng kéo cậu ra khỏi sách không phải Kinh Dương, mà là chuông vào học tiết sau.

Bình Thu Hạc ngẩng lên nhìn quanh.

Hội trường rộng lớn trống rỗng, gió lạnh từ cửa sổ chưa đóng ùa vào, cuốn rèm, thổi bay đi hơi ấm.

Ngoài cửa sổ, mưa lất phất.

Bình Thu Hạc vẫn nghĩ giờ là cuối thu, nào ngờ hai tuần trước lịch đã lật sang lập đông.

Hôm nay là ngày tiểu tuyết(*).

(*)Một trong 24 tiết khí theo hệ thống lịch của người phương Đông.

Có người nói: “Một mình cũng có thể sống tốt được.” Bình Thu Hạc nhấm nháp từng chữ, tự nhủ cậu từ trước đến nay luôn nghĩ: [Sống một mình là tốt nhất, đúng thế mình vẫn luôn sống rất tốt.]

Sống một mình không phải lựa chọn đau khổ gì sau khi quan hệ tan vỡ.

Bình Thu Hạc vươn vai tại chỗ, định khao bản thân một bữa để chúc mừng mình trở lại kiếp đại hiệp độc hành.

Tuyết rơi, hay đi ăn sủi cảo, nhân hồi hương, tiện đường mua một ly cà phê hạnh nhân thêm vụn dừa.

Bình Thu Hạc vác cặp lên vai, bước chân nhẹ nhàng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc