Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tìm đường sống trong chỗ chết Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

8

"Tôi biết." Cô chủ nhiệm cau mày: “Tôi hỏi sao em lại đánh chúng."

Chuyện bị kỷ luật nhanh chóng xuất hiện, nhưng hai việc này dường như chẳng liên quan.

Tôi im lặng giây lát: “Em sợ chúng trả thù nên ra tay trước."

Vừa nói xong, đám học sinh hư phát ra tiếng cười hả hê: “Thưa cô, cô làm chứng nha, bọn em có trả thù nó đâu?"

"Đúng vậy, ngược lại nó dùng gạch với ghế, nhân chứng, vật chứng đều đủ cả, cô đừng nghe một phía của nó."

"Đánh người là mày, sao mày còn dám nói lời này?"

Cô chủ nhiệm cũng nhìn tôi với vẻ không tán thành: “Lam Tuệ, theo tôi biết em không phải người bốc đồng, chuyện đánh nhau lần này em phải đưa ra một lời giải thích."

"Nhưng sự thật là vậy đó."

Nói xong, trong lòng tôi dấy lên cơn tức giận vô danh.

Tôi quả thật không phải người nóng nảy, nếu không phải sắp chết ai sẽ làm chuyện liều lĩnh như vậy.

Cô chủ nhiệm đập bàn: “Em đang có thái độ gì vậy?"

Tôi vênh mặt: “Đánh người là lỗi của em, em cũng không tự biện hộ, nhưng bọn chúng..."

Tôi ngẩng đầu, tay chỉ vào mấy tên nam sinh đang cười trộm: “Trước đây chúng vẫn âm thầm bắt nạt em, cô có biết không?"

"..."

Cô chủ nhiệm hiếm khi im lặng.

Tôi lộ ra nụ cười mỉa mai: “Cô biết. Nhưng so với việc em ầm ĩ đánh người, trò chơi khăm nhỏ của chúng không ảnh hưởng đến uy tín của cô, nên cô mở một mắt nhắm một mắt, thậm chí còn dung túng hành vi của chúng, nhưng cô bỏ qua một điều."

Có lẽ vì đây là lần đầu tiên tôi thể hiện thái độ gây hấn đến vậy, ngay cả cô chủ nhiệm cũng bị tôi làm cho kinh ngạc.

Cô ấy theo bản năng hỏi theo lời tôi: "Điều gì?"

"Con giun xéo lắm cũng quằn, chuyện hôm nay là sự phản kháng của em."

Tôi hít sâu một hơi, nghiêm mặt nói từng chữ một: "Em nói hết rồi."

Đối với việc đánh nhau, tôi không hề biện hộ.

Thậm chí có thể nói là thái độ không có chút hối hận nào.

Cô nói ba tiếng được tức giận đến nỗi mặt xám như tro.

Lát sau, cô chủ nhiệm gằn từng chữ qua kẽ răng: "Học hành như thế, tôi thấy em chẳng cần thiết đến trường nữa."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc