Sáng sớm ngày hôm sau, Hứa thị cùng Nhược Vân đã tất bật chuẩn bị để kịp buổi họp chợ. Mọi thứ cần thiết đều được thu dọn gọn gàng, Dung Dữ cũng dậy từ rất sớm, hắn cứ nằng nặc đòi đi theo giúp sức. Thế nhưng, sau một hồi cân nhắc, Hứa thị vẫn quyết định để hắn ở lại nhà.
"Dữ Nhi, thân thể con vốn yếu, bên ngoài lại đông đúc xô bồ, nắng nôi gió bụi như thế làm sao con chịu đựng nổi." Hứa thị xót xa vuốt tóc con trai. "Ngoan, cứ ở yên trong nhà cho mẹ nhờ. Mẹ có chần sẵn một quả trứng gà để trong nồi đấy, lát nữa đó đói thì con nhớ lấy ra ăn nhé."
"Mẹ, con cũng có thể giúp việc mà." Dung Dữ thấp giọng nài nỉ, ánh mắt đầy vẻ mong mỏi.
"Con trai ngoan, mẹ biết con giỏi giang, chỉ là cha con đang nằm đó một mình, con giúp mẹ trông nom cha được không?" Thấy con trai hiểu chuyện, lòng Hứa thị cũng thấy nhẹ nhõm đôi chút.
Dung Dữ ngẫm lại thấy mẹ nói chí phải, hắn suýt nữa thì quên mất cha mình vẫn còn đang bị thương trên giường. Hắn gật đầu đáp: "Vâng ạ, mẹ cứ yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc cha thật tốt."
"Ừ, vậy mẹ đi đây, con ở nhà nhớ ngoan nhé."
"Con biết rồi ạ! Đúng rồi mẹ, nếu hôm nay bán được tiền, mẹ nhớ mua ít táo đỏ với kỷ tử về nhé." Dung Dữ dặn dò thêm.
Hứa thị cứ ngỡ Dung Dữ thèm ăn quà bánh nên mỉm cười gật đầu: "Được rồi, đúng là đồ quỷ nhỏ ham ăn."
Dung Dữ đứng nhìn theo bóng dáng mẹ và Vân di đi khuất sau ngõ mới quay vào nhà. Thấy cha vẫn còn đang chợp mắt chưa tỉnh, hắn bèn ra ngoài đi dạo một chút cho khuây khỏa. Đi quẩn quanh một hồi, chân hắn lại dừng trước cửa nhà Tôn bà bà.
Tôn bà bà vừa thấy Dung Dữ đã nhiệt tình gọi: "Tiểu Dung ca đấy à, vào nhà bà ngồi chơi nào."
Dung Dữ nở nụ cười lễ phép: "Cháu chào bà ạ."
"Đứa nhỏ này ngoan quá, lại đây."
Dung Dữ cũng chẳng khách sáo, hắn biết Tôn bà bà tuy hay mắng người nhưng thực tâm lại rất tốt với mình, nên hắn chẳng thấy sợ hãi chút nào.
"Thằng bé này gầy quá đi mất, mau lại đây nếm thử miếng điểm tâm bà mới mua xem có ngon không nào."
"Dạ thôi ạ, bánh này bà mua về để ăn cho ngọt giọng, cháu không ăn đâu." Dung Dữ nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết từ chối.
"Cái thằng bé này, khách sáo gì chứ, cầm lấy!" Nói đoạn, bà liền nhét miếng bánh vào tay Dung Dữ.
Hắn đành nhận lấy và không quên lễ phép cảm ơn bà.
"Bé ngoan, cháu cứ ngồi đây chơi nhé, bà ra sân sau trồng thêm ít rau."
Tôn bà bà tuổi đã cao, đôi khi ở một mình cũng không tránh khỏi cảm giác cô quạnh nên rất thích có người bầu bạn. Đám trẻ trong trang viên đứa nào cũng nghịch ngợm quá mức, khó khăn lắm bà mới gặp được Dung Dữ hiền lành lại biết nghe lời, bà tự nhiên quý mến hắn hết mực.
Miếng bánh Tôn bà bà cho là bánh hoa quế, vừa ngọt vừa mềm. Bà cho hai miếng, Dung Dữ định bụng mang một miếng về cho cha, còn mình thì ăn một miếng; miếng còn lại hắn cẩn thận gói vào một góc vạt áo.
"Thơm quá đi mất! Mùi gì mà thơm thơm ngọt ngọt thế này, ta cũng muốn ăn!" Bên tai Dung Dữ chợt vang lên một giọng nói trẻ con mềm mại.
Dung Dữ giật mình nhìn quanh quất một hồi nhưng vẫn không thấy bóng dáng ai cả.
"A! Cứu mạng với! Sao lại có con sâu này cắn ta thế này! Cứu ta với! Liệu ta có bị gặm mất xác không đây!" Giọng nói kia bắt đầu lạc đi vì hoảng sợ. "Cái đồ sâu bọ không mắt, cái đồ thối tha không biết xấu hổ dám bắt nạt lão tử, cút ngay cho ta!"
Dung Dữ không thể tin nổi vào tai mình. Một giọng nói nghe non nớt như trẻ con còn bú mớm mà lại có thể thốt ra những lời thô tục, đanh đá đến vậy.
"Cứu mạng! Ta muốn về nhà! Chẳng biết là cái tia sét thiếu đức nào lại đi bổ trúng ta. Nếu không phải nơi này linh khí dồi dào thì ta đã sớm được về nhà rồi! Oa... cứu mạng với, hu hu... Ta còn chưa được thụ phấn nữa, sau này ta không sinh được Tiểu Đào Tử nữa rồi. Hu hu... giống đào của chúng ta sắp tuyệt chủng đến nơi rồi, cút đi, ta sợ quá!"
Dung Dữ sững sờ. Giọng nói non choẹt kia đã mắng mỏ bên tai hắn suốt nửa canh giờ mà chẳng hề trùng lặp câu nào.
Quả đào... Dung Dữ nhìn quanh một vòng, quả nhiên thấy một gốc đào nhỏ nằm ở góc sân. Cành lá trên cây có phần héo rũ, thiếu sức sống. Hắn vừa bước tới gần, tiếng mắng lại vang lên:
"Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy cây đào nào đẹp thế này bao giờ à?" Giọng nói vừa non nớt vừa đầy vẻ kiêu kỳ.
Nghe cái điệu bộ "tinh tướng" ấy, Dung Dữ không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Cười cái gì mà cười? Cái đồ gầy như que củi kia, dám cười nhạo Lê Linh tiểu gia ngươi à?" Cái miệng nhỏ của "tiểu gia hỏa" này thực sự là chưa lúc nào ngừng nghỉ.
Dung Dữ cười đáp: "Cái cây trụi lủi thế này, nếu ai không biết lại cứ ngỡ là một cành củi khô ấy chứ."
"Ngươi mới là... hu hu hu..."
Dung Dữ cứ ngỡ nó sẽ mắng tiếp, ai dè "tiểu gia hỏa" này lại lăn ra khóc lóc thảm thiết, làm hắn nhất thời chẳng biết phải dỗ dành thế nào.
"A! Ta muốn về nhà! Ở đây ăn không đủ no, uống không đủ sức, chẳng ai chịu tưới nước cho ta cả, ta sắp chết khát đến nơi rồi, cũng chẳng có ai thèm nói chuyện với ta! Hu hu! Lại còn có... sâu nữa!"
Tiếng khóc của Lê Linh càng lúc càng lớn, khiến Dung Dữ cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang bắt nạt trẻ con vậy. Hắn nhìn kỹ trên cây đào nhỏ, thấy đúng là có một con sâu đang bám trên đó, liền giúp nó bắt con sâu xuống. Tiếng khóc lập tức im bặt. Cây đào nhỏ kiêu ngạo tuyên bố:
"Nếu ngươi chịu tưới nước cho ta, Lê Lê đại vương ta đây sẽ rộng lòng tha thứ cho sự mạo phạm vừa rồi của ngươi!"
Dung Dữ lại bật cười. Cái cây này đúng là vừa kiêu kỳ vừa lém lỉnh. Hắn gọi với ra sân sau: "Bà bà ơi, cái cây nhỏ này hơi khô rồi, cháu tưới chút nước cho nó nhé."
"Trong bếp có nước đấy, cháu cứ tưới đi. Thằng bé này đúng là chăm chỉ thật." Tiếng Tôn bà bà từ phía sau vọng lại đầy vẻ hài lòng.
Dung Dữ vào bếp xách nước ra tưới cho gốc đào. Cây đào nhỏ "ừng ực" uống mấy hơi thỏa thuê, những cành nhỏ trên ngọn cây dường như cũng giãn ra, vươn mình đón gió một cách vô cùng đắc ý.
"Hì hì hì, người này tốt thật đấy. Nếu hắn mà cho ta nếm thử miếng điểm tâm kia nữa thì tốt biết mấy." Lê Lê nhỏ giọng thầm thì một cách láu lỉnh.
Sau khi uống no nước, hỏa khí của "tiểu gia hỏa" cũng giảm bớt, giọng nói nghe giòn tan, lại có chút nũng nịu. Dung Dữ nhìn gốc đào nhỏ khô héo kia, trong đầu bỗng tưởng tượng ra hình ảnh một đứa bé mặc áo hồng xinh xắn, dáng vẻ thơ ngây đáng yêu vô cùng.
Dung Dữ bẻ một mẩu bánh nhỏ đặt vào gốc cây. Một cơn gió thoảng qua, hắn dường như nghe thấy tiếng cười trong trẻo vang lên, bản thân cũng bất giác mỉm cười theo. Thực sự hắn chẳng thấy sợ hãi trước những chuyện kỳ bí này. Dù sao chính hắn cũng là người xuyên không tới đây một cách kỳ lạ, huống hồ hắn vốn là người hiện đại, đối với những thứ này chỉ thấy vô cùng mới lạ và thú vị mà thôi.
Chương 5.2: Bày bán ở bến tàu
Trong lúc Tôn bà bà đang lúi cúi trồng rau ở sân sau, bỗng một hòn đá từ đâu bay vèo tới, rơi bịch xuống giữa sân. Bà lập tức đứng bật dậy, chống nạnh mắng xối xả ra phía cổng:
"Đứa nào thất đức, cái đồ chó vô liêm sỉ nào dám bắt nạt lão bà này? Cái loại có mẹ sinh mà không có mẹ dưỡng!"
Bà vẫn chưa hả giận, hậm hực bồi thêm: "Bà... bà đánh chết tụi bây!"
Nói đoạn, bà vớ lấy cái xẻng, hùng hổ đuổi thẳng ra ngoài cổng.
Dung Dữ đứng đó chứng kiến toàn bộ màn "hỏa lực" của bà, lúc này hắn mới vỡ lẽ: Hóa ra cái cây đào nhỏ kia học thói mắng người từ đâu. Đúng là "mưa dầm thấm đất", những lời cây đào mắng lúc nãy so với bài mắng của Tôn bà bà có độ trùng lặp lên đến 80%.
Ở một diễn biến khác, Hứa thị và Nhược Vân bắt xe bò để lên trấn. Từ thôn Thanh Tuyền thường có xe ngựa đi ngang qua Tiểu Nguyệt Trang, giá mỗi người là hai văn tiền.
Vừa lên xe, mấy người phụ nữ trong thôn đã tò mò bắt chuyện. Hứa thị vốn tính nhu mì, lễ phép đáp lời mình là người ở Tiểu Nguyệt Trang. Người dân thôn Thanh Tuyền vốn tính hòa nhã, họ còn niềm nở mời hai người ăn lạc nhà trồng. Hứa thị ngại ngùng từ chối, nhưng lúc xuống xe, một người phụ nữ cứ thế nhét vào tay nàng một nắm lớn, khiến nàng chỉ biết liên tục nói lời cảm ơn.
"Khách khí gì chứ, ngồi chung một chuyến xe đều là duyên phận cả." Người nọ xua tay cười xòa rồi bước đi.
Nhược Vân mỉm cười nói: "Tiểu thư, người ở đây tốt hơn đám người trong trang viên nhiều."
"Ừ, đúng là rất hiếu khách." Hứa thị gật đầu tán thành. "Đi thôi, chúng ta nhanh chân lên chút kẻo lỡ giờ."
Hai người mang theo một chiếc nồi và lò than nhỏ — chính là cái lò vẫn dùng để sắc thuốc cho Dung Dữ — vội vàng đi tới bến tàu. Khi họ đến nơi, bến tàu đã bắt đầu tấp nập. Họ nhanh chóng nhóm lửa, bắc nồi nước sôi. Những viên bột sắn đã được vo sẵn từ nhà, chỉ cần thả vào nước sôi là chín ngay. Chẳng mấy chốc, mùi thơm ngọt ngào của chè tiểu viên đã tỏa lan khắp một góc bến, thu hút không ít ánh nhìn tò mò.
Xung quanh có không ít người đang bày hàng buôn bán. Hứa thị thấy một lão bá bán bánh nướng bên cạnh, liền niềm nở múc một bát chè đầy mang qua biếu:
"Lão bá, mời ngài dùng thử bát chè nóng cho ấm bụng ạ."
Trịnh lão bá thấy họ mới đến lần đầu, cũng không khách sáo, vui vẻ nhận lấy rồi hỏi về những viên bột lạ mắt trong bát. Hứa thị cười đáp: "Dạ, đây là món đồ ăn tự làm ở nhà, cháu mang ra bán thử xem sao ạ."
Lão bá vừa ăn vừa ân cần nhắc nhở: "Món chè này trước đây cũng có người bán, nhưng người đó bủn xỉn quá, chè nấu chẳng có vị ngọt gì cả. Đám cửu vạn ở đây không dễ trêu đâu, họ trực tiếp hất đổ quầy hàng của người đó luôn đấy."
Hứa thị gật đầu ghi nhớ: "Đa tạ lão bá đã nhắc nhở. Ngài nếm thử xem vị chè nhà cháu thế nào ạ?" Nàng hiểu rằng bán hàng cho những người lao động chân tay này thì phải làm ăn có lương tâm, tuyệt đối không được bủn xỉn.
"Ha ha ha, vậy để ta nếm thử nào." Trịnh lão bá húp một ngụm, mắt sáng lên: "Ây Dô! Đường cho đậm đà đấy chứ!"
Hứa thị cười giải thích: "Phu quân nhà cháu trước cũng làm việc khuân vác ở bến tàu nên cháu biết nỗi vất vả của mọi người. Tiền kiếm được là mồ hôi nước mắt, cháu chắc chắn không để mọi người phải chịu thiệt."
"Nương tử này thật có lương tâm." Trịnh lão bá tấm tắc khen ngợi.
"Đại bá, nhà trượng phu cháu họ Dung ạ."
"Hóa ra là Dung nương tử. Ta họ Trịnh, cứ gọi ta là lão Trịnh là được." Trịnh lão bá ăn xong một viên bột, gật gù: "Vị này ngon thật, dai dẻo như bánh trôi nhưng lại thơm hơn nhiều."
Lão Trịnh thấy ngại vì nhận đồ không, liền mời lại: "Hai người đến sớm chắc chưa ăn sáng nhỉ? Ăn cái bánh nướng của ta đi!"
Hứa thị vội từ chối nhưng lão Trịnh cười bảo: "Đều là người buôn bán cả, hòa khí sinh tài. Hai người cũng giúp ta nếm xem bánh này ta làm có đạt không chứ?"
Lão Trịnh đưa cho họ hai cái bánh nướng nóng hổi. Nhược Vân định để dành một cái mang về cho Dung Dữ, nhưng Hứa thị khuyên: "Tốt rồi, vú nuôi như ngươi còn thương hắn hơn cả mẹ ruột. Nhưng sáng nay vội quá chưa có gì vào bụng, ngươi cứ ăn đi cho có sức mà làm việc, tí nữa kiếm được tiền chúng ta mua thêm cho thằng bé sau."
Nhờ sự giới thiệu nhiệt tình của Trịnh lão bá, quán chè bắt đầu có khách ghé thăm. Lúc đầu thấy giá ba văn tiền — trong khi nước đường bình thường chỉ hai văn — nhiều người còn chần chừ.
"Ây Dô, đắt thế à?" Một hán tử tên Đại Dũng thắc mắc.
Hứa thị khéo léo múc một bát nhỏ cho hắn ta nếm thử: "Trong này có viên bột dai dẻo, đường cũng đậm đà hơn nhiều, đại ca cứ nếm thử là biết ạ."
"Thật sự rất ngọt, ngon quá! Viên bột này dẻo mịn thật!" Đại Dũng gật đầu tán thưởng.
Đến giữa trưa, nồi chè đã cạn sạch. Dù vẫn còn người muốn mua nhưng Hứa thị đành hẹn họ ngày mai vì đồ mang theo đã hết.
"Tiểu thư, hôm nay bán tốt quá!" Nhược Vân phấn khởi reo lên.
"Ừ, không ngờ lại chạy hàng như vậy. Ngày mai chúng ta sẽ mang thêm nhiều hơn, buổi trưa trời nắng chắc chắn mọi người sẽ thích uống chè giải khát."
Trước khi về, Hứa thị mua lại hai cái bánh nướng của lão Trịnh để mang về cho chồng và con. Dù lão Trịnh không muốn lấy tiền nhưng Hứa thị vẫn cương quyết trả: "Lão bá, làm ăn phải giúp đỡ lẫn nhau nhưng không thể chiếm tiện nghi của người khác, có thế mới kết giao lâu dài được."
Nhớ lời con trai dặn, Hứa thị ghé qua tiệm thuốc mua thêm một ít táo đỏ và kỷ tử rồi mới cùng Nhược Vân vui vẻ trở về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
