Sáng sớm ngày kế, Dung An liền tất tả đến Trân Tu Ký để giao hàng. Cố Đại Phú vừa thấy bóng dáng Dung An đã vội vàng niềm nở đón tiếp ngay từ cửa.
"Dung lão đệ à, hai ngày vừa rồi sao chẳng thấy đệ đâu vậy?" Cố Đại Phú ân cần hỏi han.
Dung An thở dài đáp: "Cố đại ca, chẳng giấu gì huynh, hôm kia nhà đệ gặp hỏa hoạn, đứa nhỏ trong nhà lại đổ bệnh, hôm qua bận rộn dọn dẹp nhà cửa mới nên hôm nay mới sang đây được."
"Cái gì? Bị cháy nhà sao? Đệ có làm sao không?" Cố Đại Phú hốt hoảng nhìn Dung An một lượt từ đầu đến chân, thấy không có thương tích gì nghiêm trọng mới thở phào, nhưng miệng vẫn hỏi dồn.
Dung An cười gượng: "Đa tạ Cố đại ca quan tâm, cũng may người ngợm đều ổn cả. Hôm qua đệ lỡ hẹn, không biết có làm chậm trễ việc làm ăn của huynh không?"
Cố Đại Phú xua tay: "Buôn bán là chuyện nhỏ, đệ bình an là tốt rồi. Tuy nhiên hôm qua thiếu món bánh trái cây, không ít khách cứ hỏi mãi, ta suýt nữa đã định bụng sai người đi tìm đệ đấy."
"Lần sau nếu có việc đột xuất, đệ nhất định sẽ tìm cách báo tin sớm. Đều tại chuyện xảy đến bất ngờ quá, nhà đệ trở tay không kịp."
Cố Đại Phú vỗ vai ông: "Chuyện đó qua rồi thì thôi, người không sao là quý nhất rồi."
"Thế hôm nay đệ mang bao nhiêu bánh tới?"
"Cũng không sao... Có hàng bán là tốt rồi."
"Vậy đệ xin phép để hàng lại đây. Giờ đệ qua chợ bán nốt chỗ bánh Bát Tử, sạp hàng cũng nghỉ mất hai ngày rồi, lúc nãy vừa đi qua đã có người réo hỏi thăm."
Cố Đại Phú gật đầu: "Ừ, đệ đi làm việc đi kẻo khách đợi."
Ở một góc khác trên bến tàu, Hứa thị cũng vừa giải thích xong sự tình cho Trịnh lão bá. Trịnh lão bá nhìn Dung Dữ bằng ánh mắt đầy xót xa, hỏi han: "Thế nào rồi, giờ Dữ nhi đã khỏe hẳn chưa?"
"Vâng, cháu ổn cả rồi ạ, chỉ là nếu đi bộ nhiều quá thì thỉnh thoảng vẫn hơi hụt hơi một chút." Dung Dữ ngoan ngoãn đáp lời, dáng vẻ rất mực lễ phép.
Trịnh lão bá nghe vậy lại càng thêm mủi lòng, vội lấy mấy quả trái cây đưa cho cậu bé.
"Cái này vốn là phần ta để dành cho cháu từ hôm qua, nhưng cháu lại không tới. Thằng Đại Tráng nhà ta cứ ngóng mãi, định ăn nhưng ta nhất quyết không cho đâu. Bé ngoan, cháu ăn đi cho chóng khỏe."
"Cháu cảm ơn Trịnh gia gia ạ."
Hứa thị bắt đầu bày biện sạp hàng, không khí bến tàu lại dần trở nên náo nhiệt.
"Bà chủ, sao hai ngày nay không thấy ngươi tới? Chúng ta cứ mong mãi đấy."
Hứa thị ngại ngùng đáp lễ: "Thật xin lỗi mọi người, trong nhà vừa rồi có chút chuyện riêng nên mới lỡ mất buổi chợ."
"Bà chủ này, chúng ta còn tưởng ngươi đổi ý không thèm bán ở đây nữa cơ đấy."
"Làm sao mà có chuyện đó được ạ!"
"Ngươi quay lại là tốt rồi."
"Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ gia đình ta." Hứa thị cười tươi roi rói, lúc múc chè cho khách, nàng luôn tay múc thật đầy đặn, bát nào bát nấy trông vô cùng hấp dẫn.
"Vẫn là bà chủ này hào phóng nhất. Hôm qua ta có mua chè ở hàng phía trước, ăn chẳng ngọt chút nào, lại không có viên trôi nước nhỏ, lão bản bên đó còn tính toán chi li từng tí một."
"Đúng thế, ăn chè nhà này vẫn là ngon nhất."
"Còn phải nói sao, uống một bát chè đầy đặn thế này là đủ sức làm việc đến tận trưa luôn."
Trong lúc đó, Đại Tráng nhìn Dung Dữ với vẻ lo lắng: "Dữ nhi, đệ thật sự không sao chứ?"
"Đệ không sao đâu Đại Tráng ca, đệ vẫn chạy nhảy tốt mà." Dung Dữ sợ Đại Tráng không tin, còn đưa tay vỗ vỗ vào ngực mình để chứng minh.
"Không sao là tốt rồi. Ta cứ sợ đệ sẽ không đến đây nữa. Giờ ta ngày nào cũng ở đây giúp ông nội trông sạp hàng, chẳng buồn đi chơi với đám trẻ con nghịch ngợm kia nữa đâu."
"Đại Tráng ca thật lợi hại, đã có thể giúp Trịnh lão bá kinh doanh rồi cơ đấy."
Được khen, Đại Tráng lộ rõ vẻ đắc ý, cười híp cả mắt: "Đây đều là việc ta nên làm thôi mà."
"Dữ nhi, thân thể đệ còn yếu, sau này cứ ở nhà nghỉ ngơi đi. Ta có thể chăm sóc ông nội, lại tiện thể trông nom giúp Hứa di nữa."
"Đại Tráng ca, tâm ý của huynh đệ xin nhận. Chỉ là đệ muốn đi theo mẹ, dù không giúp được việc nặng thì cũng có người nói chuyện cùng mẹ cho đỡ buồn, như thế vẫn tốt hơn."
"Đệ thật là một đứa trẻ hiếu thảo... Chẳng bù cho mẹ ta... mẹ ta..." Giọng Đại Tráng bỗng chùng xuống, thoáng hiện vẻ buồn bã.
Dung Dữ nhẹ nhàng an ủi: "Đại Tráng ca, tuy rằng mẹ huynh không còn ở bên cạnh, nhưng ở trên cao nhìn thấy huynh trưởng thành và hiểu chuyện như vậy, nàng ấy chắc chắn sẽ cảm thấy an lòng lắm."
"Thật sao?"
Dung Dữ gật đầu khẳng định chắc nịch: "Đệ chưa bao giờ nói dối ai cả."
"Dữ nhi, đệ nói chuyện nghe mới dễ chịu làm sao."
"Huynh cũng rất giỏi mà, Đại Tráng ca. Huynh trò chuyện với các thúc bá đến mua bánh nướng nghe rất tự nhiên và thân thuộc, đó là điều đệ còn phải học tập ở huynh nhiều. Hơn nữa, bọn trẻ con trong thôn ai mà chẳng muốn chơi cùng huynh chứ?"
"Huynh thấy chưa, đệ thấy Đại Tráng ca cực kỳ lợi hại luôn đó."
"Thật ư?"
"Thật!" Dung Dữ trịnh trọng gật đầu.
"Bà chủ, cuối cùng ngươi cũng xuất hiện rồi, ta còn tưởng ngươi 'ôm tiền bỏ trốn' luôn rồi chứ."
Hứa thị ngẩng đầu lên, thấy vị khách quen lần trước đến mua chè. Nàng cười đáp: "Đại ca lại tới trêu ta rồi, chắc không phải ngài sợ ta mang theo năm mươi văn tiền lẻ đó mà chạy mất đấy chứ?"
Sở quản gia cười xòa: "Chuyện đó chỉ là cỏn con thôi. Có điều lão thái thái nhà ta cứ nhắc món chè của ngươi mãi. Hôm qua và hôm kia ta sai nha hoàn đi mua đều không được, còn tưởng chúng tìm sai chỗ, hôm nay đích thân tới mới biết là ngươi nghỉ bán."
Hứa thị giải thích: "Hổ thẹn quá, hai ngày qua trong nhà có chút việc bận nên không ra sạp được."
"Vậy hôm nay ngài muốn lấy loại chè nào ạ?"
"Thì cứ... như cũ đi, loại nào thanh đạm, tốt cho người già ấy."
Hứa thị gật đầu: "Vâng, xin ngài chờ một lát."
Sở quản gia cũng không vội, thấy người là ông yên tâm rồi. Trong lúc ngồi chờ, ông nhìn thấy Đại Tráng đang ăn bánh Bát Tử ngon lành, liền hiếu kỳ hỏi: "Đó là thứ bánh gì mà trông lạ mắt vậy?"
Hứa thị cười đáp: "Là bánh Bát Tử, bên trong có nhân trái cây, trẻ con thích món này lắm ạ."
"Trông kiểu dáng cũng khéo đấy, không biết hương vị thế nào?"
Hứa thị tự tin gật đầu: "Tự nhiên là ngon rồi ạ, hôm nay ta mang bao nhiêu tới đều được khách mua sạch cả rồi."
"Thế à? Vậy ngày mai ngươi có làm thêm không? Để dành cho ta hai cái nhé."
Hứa thị nhìn Sở quản gia một lượt rồi khẽ cười hỏi: "Là ngài mua để dùng hay là định mang tặng ai ạ?"
Sở quản gia thành thật đáp: "Dạo này trời bắt đầu oi bức, thiếu gia nhà chúng ta chẳng thiết ăn uống gì. Ngươi đã quảng cáo là ngon thì ta cứ mua mấy cái về cho thiếu gia nếm thử xem sao, biết đâu lại hợp khẩu vị."
Hứa thị hiểu ý, gật đầu: "Thì ra là vậy."
Chương 22.2: Dọn nhà (2)
"Bánh Bát Tử này, loại hình dáng bình thường giá hai văn một cái. Nếu làm cầu kỳ, đẹp mắt hơn thì năm văn, còn riêng vị nho rừng thì phải mười văn một cái ạ."
Sở quản gia xua tay hào phóng: "Không thành vấn đề, cứ loại nào ngon nhất thì ngươi chuẩn bị cho ta. Phủ chúng ta không thiếu tiền bạc, quan trọng là chất lượng."
Hứa thị niềm nở gật đầu: "Vâng, ta ghi nhớ rồi. Ngày mai nhất định sẽ mang loại hảo hạng nhất tới cho ngài."
"Chè của ngài cũng đã xong rồi đây ạ."
Sở quản gia đón lấy, gật đầu hài lòng: "Đa tạ ngươi."
"Ngài quá khách khí rồi." Hứa thị cười đáp lễ.
Sở quản gia đưa mắt nhìn sang sạp bánh nướng bên cạnh. Đây là lần đầu tiên ông thấy loại bánh nướng có kẹp nhân bên trong độc đáo như vậy, bèn mua một cái ăn thử. Vừa cắn một ngụm, hương vị đậm đà lan tỏa khiến ông không khỏi gật gù tâm đắc.
"Đồ ăn ở bến tàu này quả thực danh bất hư truyền, vị rất khá."
Trịnh lão bá cười hỉ hả, lộ rõ vẻ tự hào: "Ha ha ha, được ngài quá khen như vậy thì còn gì bằng."
Sở quản gia ăn vèo một cái hết sạch chiếc bánh nướng, trong lòng vẫn còn thèm thuồng muốn thêm cái nữa. Thế nhưng sợ chè để lâu sẽ nguội, mất đi vị ngon nên ông đành vội vã lên xe ngựa rời đi.
Vốn dĩ ông định bụng sau khi tìm được đúng chỗ bán thì sau này cứ sai gã sai vặt đi mua là xong. Nhưng giờ ngẫm lại, ông thấy không ổn... Có lẽ ông phải đích thân đi mới yên tâm. Đồ ăn dâng lên lão thái thái, để kẻ khác mua ông cứ thấy lo lo, chi bằng tự mình canh chừng, không để xảy ra một chút sơ suất nào. Mà tuyệt đối không phải vì ông thèm ăn đâu nhé, chỉ là ông tận tâm với chủ tử mà thôi!
Chiếc xe ngựa của Sở quản gia vội vã lăn bánh trở về phủ.
Vừa thấy bóng người, Sở lão thái thái đã lên tiếng hỏi: "A Quý, chè hôm trước mua về đã có chưa? Cái mùi vị đó thực sự rất hợp ý ta."
Lão ma ma đứng hầu bên cạnh lão thái thái cười nói: "Hôm qua sai tiểu nha hoàn đi mua mà không được, hôm nay Sở quản gia đã đích thân đi rồi ạ. Tầm này chắc cũng vừa về tới nơi."
"Vậy sao? Thế thì ngươi mau ra nghênh đón đi."
"Vâng, vâng." Chu ma ma cười hì hì đáp lời. Trong lòng bà thầm nghĩ, lão thái thái càng về già tính khí lại càng giống trẻ con, cứ thích gì là phải có cho bằng được.
"Lão thái thái, đây là chè vừa mới ra lò, ngài mau nếm thử lúc còn nóng đi ạ." Sở quản gia đứng trước mặt bà chẳng còn vẻ tinh khôn, uy quyền của một vị quản gia lúc ở bên ngoài, ngược lại trông cứ như một tiểu tử mới lớn đang muốn lập công.
"Vẫn là A Quý biết săn sóc ta nhất!" Sở lão thái thái cười hớn hở, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng giãn ra.
Sở Phúc Quý là con trai của lão quản gia đời trước. Cha hắn trung thành cả đời, đến lượt hắn cũng kế nghiệp quản lý cơ ngơi này. Khi cha hắn tuổi cao sức yếu xin lui về an dưỡng, hắn đã thay cha quán xuyến mọi việc. Hắn cũng chẳng còn trẻ, tuổi tác trạc tuổi lão gia trong phủ, có thể nói là do một tay lão thái thái nhìn hắn lớn lên nên tình cảm vô cùng sâu nặng.
Sở quản gia cười hì hì: "Đa tạ lão thái thái khen ngợi, đây đều là bổn phận của ta mà."
"Ngài mau dùng thử đi ạ." Sở quản gia cung kính dâng chè, Chu ma ma đứng bên cạnh khéo léo hầu hạ bà dùng bữa.
Sở lão thái thái gật đầu khen không ngớt: "Chè này vị thanh mà đậm, mấy viên trôi nước nhỏ xíu này bà già như ta ăn cũng thấy dễ trôi, dùng xong thấy ấm bụng hẳn ra."
Chu ma ma xót xa tiếp lời: "Năm xưa lão thái thái vì lão gia nhà chúng ta mà đã chịu không ít khổ cực, hiện giờ thân thể chẳng còn được dẻo dai như trước nữa, ăn được món gì hợp khẩu vị là quý lắm."
Sở lão thái thái mỉm cười thanh thản: "Cũng may sóng gió qua cả rồi, giờ được hưởng phúc như vầy là tốt lắm rồi."
"Chè này ngon, ngày mai lại sai người đi mua tiếp nhé. À mà A Phúc, việc của ngươi thì nhiều, cứ sai bảo bọn hạ nhân đi mua là được, không cần đích thân đi vất vả thế đâu."
"Được chạy chân hầu hạ lão thái thái là phúc khí của ta, ta chẳng thấy vất vả chút nào!"
Sở lão thái thái cười hiền từ: "Đúng là đứa nhỏ hiểu chuyện. Ngươi nói người nấu chè là một phụ nhân sao?"
"Vâng, nàng ấy còn dắt theo một đứa bé nữa ạ."
"Nếu cảnh ngộ nhà họ khó khăn, ngươi xem có thể thu xếp cho họ vào phủ làm việc không? Như thế cuộc sống của họ cũng ổn định hơn."
"Lão thái thái thật là có lòng bồ tát, sớm mai ta sẽ đi bàn bạc với họ xem sao."
Sở lão thái thái thở dài: "Bồ tát cái nỗi gì, chẳng qua là năm xưa lão thái gia mất sớm, ta một thân một mình nuôi nấng lão gia các ngươi cũng chẳng dễ dàng gì. Nghe chuyện người ta mẹ góa con côi vất vả, ta chỉ muốn giúp đỡ một tay thôi."
"A Quý hôm nay cũng vất vả rồi, chỗ hạt dưa bạc này cầm lấy mà mua chút đồ ngọt cho mấy đứa nhỏ ở nhà nhé."
Sở lão thái thái lấy ra mấy hạt dưa bằng bạc ban thưởng. Sở quản gia không từ chối, cung kính tạ ơn rồi nhận lấy.
Bước ra khỏi cửa, Sở quản gia mới thực sự nở nụ cười rạng rỡ. Lão thái thái vẫn vậy, hễ hắn làm được việc gì vừa ý là bà lại ban thưởng, khi thì miếng bánh ngọt, khi thì bát váng sữa, lúc lại là những hạt dưa bạc nhỏ xinh thế này. Những món quà ấy tuy nhỏ nhưng chứa đựng tình cảm của người bề trên, khiến hắn nhớ về những ngày Tết thuở nhỏ, cả gia đình thành tâm hầu hạ chủ tử để rồi nhận được những ân huệ ấm áp.
"Quản gia, có chuyện gì mà ngài vui thế ạ?" Một gã sai vặt thấy ông đi ra liền vội vàng chạy lại nịnh bợ.
"Hôm nay lão thái thái tâm tình tốt, ta cũng thấy vui lây."
"Ai chà, mấy ngày trước lão thái thái còn giận lão gia đến mức chẳng buồn nói câu nào, vẫn là quản gia ngài có bản lĩnh nhất!"
"Ha ha ha, thôi đừng nịnh hót nữa. Lão gia hiện giờ đã đi nha môn chưa?"
"Dạ vẫn chưa ạ."
Sở quản gia gật đầu, liền rảo bước đi tìm Sở lão gia.
"A Quý, sao ngươi lại tới đây?"
Sở quản gia nhỏ hơn Sở lão gia vài tuổi, hai người vốn lớn lên bên nhau nên cách trò chuyện rất đỗi tự nhiên, không quá câu nệ chủ tớ.
"Lão thái thái hôm nay dùng chè xong tâm trạng rất tốt, buổi tối lão gia có thể qua thỉnh an được rồi ạ."
Nghe thấy mẫu thân đã nguôi giận, Sở lão gia cũng trút được gánh nặng trong lòng. Ông gật đầu thở phào: "A Quý, ngươi không biết đấy thôi, không phải ta muốn chọc mẹ tức giận, mà bà cứ nhất quyết ép ta phải tục huyền (lấy vợ kế). Ta giờ đã ở cái tuổi này rồi, Khanh nhi cũng đã khôn lớn, còn cần thiết gì thêm người nữa đâu."
"Lão thái thái cũng chỉ vì muốn có thêm người sớm hôm chăm sóc cho ngài thôi ạ."
Sở đại nhân xua xua tay: "Thôi, bên phía lão thái thái ngươi chú ý để mắt nhiều một chút, qua mấy ngày nữa chờ bà nguôi hẳn ta sẽ lại sang thăm. Được rồi, ta phải đến nha môn đây, tối nay không về ăn cơm đâu."
Nói đoạn, Sở lão gia dặn dò vài câu rồi vội vã rời đi. Sở quản gia định khuyên nhủ thêm vài câu về chuyện gia đình, nhưng thấy lão gia đã đi xa thì chỉ biết thở dài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)