Cố Đông cũng biết hiện giờ trong nhà không còn đồng nào, tài xế gây tai nạn cho ba cậu phải một tháng sau mới tìm được, hơn nữa còn là một tên lưu manh, một hai không chịu đền tiền, kéo dài thời gian bồi thường, cậu có thể chờ, nhưng ba cậu lại chờ không được.
Còn có lúc này mẹ cậu cũng đã bị kiểm tra ra ung thư, nhưng bởi vì không có tiền cho nên vẫn luôn kéo dài không có trị liệu.
Những lời nói chiều nay của Cố Tây vẫn luôn ở trong đầu cậu lặp đi lập lại rất nhiều lần, hình như là lúc ấy cậu đã đánh Cố Tây một cái tát, cậu kêu nó trở lại trường học đi học, còn cậu sẽ từ bỏ việc học, lưu lại trong nhà chăm sóc ba ba và Đậu Giá, nửa năm sau, mẹ cậu bị ung thư tra tấn càng ngày càng gầy ốm, không thể tiếp tục giấu giếm được nữa, Cố Đông mới biết mẹ cậu bị ung thư vú, vốn dĩ lúc đầu có cơ hội chữa khỏi rất lớn, nhưng mẹ cậu lại kéo dài thời gian không chịu trị liệu, tới lúc tình trạng thân thể trở nên nghiêm trọng đã không thể cứu chữa được nữa.
Ba cậu nghe được tin dữ này, liền từ bỏ làm phục kiện.
Một tháng đó là khoảng thời gian đen tối nhất trong đời Cố Đông, mẹ cậu qua đời, ba cậu bởi vì mẹ cậu mất mà đau buồn tự sát, em trai cậu vì muốn kiếm tiền cho mẹ cậu làm phẫu thuật đã đi vay nặng lãi, lãi mẹ đẻ lãi con, cuối cùng Cố Tây bị nợ nần kếch xù bức tử.
Hy vọng sống cuối cùng của Cố Đông cũng vụt tắt khi Đậu Giá cũng không còn.
Đối mặt với thân thể lạnh băng của Đậu Giá, trái tim của Cố Đông tan vỡ, cũng muốn đi theo con trai.
Nhưng số nợ nặng trĩu cha mẹ để lại còn đè trên vai Cố Đông, cậu không thể cứ như vậy mà chết được, cậu muốn trả hết số tiền mà nhà cậu đã mượn bạn bè thân thích.
Cố Đông dùng mười năm để trả hết nợ nần, lúc đó chỉ còn lại có mình cậu trên đời này, cậu sống cô độc mơ màng hồ đồ, cha mẹ, em trai, con trai đều không có.
Cuối cùng không còn vướng bận gì cũng đi theo bọn họ.
Cố Đông dùng khăn tay mềm lau khô lớp sữa trên mép cho bé, nhìn bộ dáng ngủ say đáng yêu của con trai, không hề do dự mà cầm điện thoại lên gọi.
“Bác sĩ Lục, tôi là Cố Đông.”
Lục Vũ chính là ông chủ của bệnh viện tư nhân hồi cậu nghỉ hè đi làm thêm, cũng là vị bác sĩ đỡ đẻ Đậu Giá giúp cậu, anh ấy rất tốt bụng, quan trọng hơn là anh ấy có một chút quan hệ với nhà họ Lục.
“Một vị ba ba khác của Đậu Giá chính là Ngôn Tự Xuyên của tập đoàn Khoa Học Và Sáng Tạo.”
Cố Đông nói xong, liền nghe thấy đầu dây điện thoại bên kia vang lên tiếng đánh ngã ly nước, nếu như bên này Cố Đông trấn định, thì bên kia, đối phương lại thất thố hơn rất nhiều, đã vậy còn nói lắp, “Cái, cái gì? Thật sao?! Cậu đợi tôi một chút, tôi sẽ lập tức qua chỗ cậu, đúng rồi, địa chỉ nhà cậu là gì?”
Cố Đông báo địa chỉ, sau đó tắt di động. Nhẹ nhàng duỗi tay sờ sờ mấy sợi tóc máu thưa thớt của Đậu Giá, nhớ lại đời trước bởi vì Đậu Giá bỏ lỡ thời gian trị liệu tốt nhất mà chết đi, thân thể nhỏ của bé lạnh như băng, ngực của Cố Đông co rút đau đớn, đời này, cậu tình nguyện từ bỏ cơ hội để được nhìn Đậu Giá lớn lên, cũng không muốn nhìn thấy Đậu Giá không còn trên đời này nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



