Bác gái thấy vậy liền vội nói: “Chúng tôi cũng muốn trở về, cùng nhau đi thôi.”
Vốn dĩ bác gái là muốn đem Đông Cô đặt vào trong xe nôi, nhưng tiểu Đông Cô không thích, chỉ muốn bác gái ôm trong ngực, Cố Đông thấy vậy liền nói: “Để cháu đẩy xe cho.” Cậu còn nhớ rõ bác gái này ở cùng một toà nhà với Bùi Lâm.
“Cảm ơn cháu, thời buổi này rất ít nhìn thấy đứa trẻ nào tốt như cháu vậy.” Bác gái khen Cố Đông, lại hỏi Cố Đông sáng ngày mai có đến đây không, Cố Đông cũng không thể chắc chắn, chỉ có thể nói: “Cháu còn phải xem thời gian của học sinh thế nào nữa, nhưng đa số đều là học vào buổi chiều.”
Trên mặt Bác gái có chút tiếc nuối, nhưng cũng không có nói cái gì, dù sao bọn họ cũng đã có duyên gặp nhau vài lần, không thể cưỡng cầu thêm.
Lúc ấn thang máy, Đông Cô ở trong lòng ngực bác gái đột nhiên duỗi cánh tay nhỏ và thân mình của bé muốn phác lấy Cố Đông, làm cho bác gái bị doạ một phen, may mắn Cố Đông phản ứng mau tiếp được bé con, chỉ thấy trong ngực là một đoàn mềm mại còn mang theo mùi sữa, Trong nháy mắt, Cố Đông có chút cứng đờ, nhưng Đông Cô ở trong lòng ngực Cố Đông lại vui vẻ mà cười 'khanh khách', nắm tay nhỏ cũng mở ra, tò mò mà sờ mặt và lông mày của Cố Đông.
Cố Đông cảm thấy trên mặt hơi ngứa cùng với làn da mềm mại của trẻ con, loại cảm giác này làm Cố Đông nghĩ tới Đậu Giá.
Bác gái nhìn thấy tư thế ôm trẻ con cứng đờ của Cố Đông liền nói,“Đưa bác bế cho.” Cũng không thể trách đứa nhỏ này được, bản thân còn là đứa nhỏ sao biết cách ôm trẻ con chứ.
Cố Đông đem tiểu Đông Cô ở trong lòng ngực đưa cho bác gái, tiểu Đông Cô cảm thấy không vui, lập tức rầm rì phun bong bóng, vừa rồi bác gái xem chút nữa đã làm rớt đứa nhỏ, sợ tới mức tim đập liên tục, lúc này liền vỗ lớp tả giấy bên ngoài mông của Đông Cô nói: “Làm bà sợ muốn chết, chúng ta mau về nhà thôi, ngày mai lại ra chơi tiếp.”
Tiểu Đông Cô là một đứa trẻ rất có cá tính, không vui liền phát ra âm thanh 'hừ hừ', Cố Đông thấy vậy liền sờ nắm tay nhỏ của Đông Cô, tiểu Đông Cô vừa rồi vẫn còn tức giận liền vui vẻ lên.
Cố Đông đứng ở thang máy, cánh tay vẫn còn cảm giác tê dại, hồi tưởng lại cảm giác vừa rồi ôm Đông Cô, trái tim của cậu liền đập thịch thịch thịch rất nhanh, trong nháy mắt kia, cậu đã tưởng đứa bé trong lòng ngực mình chính là Đậu Giá, là Đậu Giá vẫn hay oa oa khóc trên tay cậu.
Hôm nay Cố Đông dạy kèm cho Bùi Thụ có chút thất thần, chờ đến khi chương trình học kết thúc, Cố Đông xin lỗi, sau đó xoa đầu Bùi Thụ nói, “Hôm nay, anh có chút không tập trung, hôm nào sẽ dạy bù thêm giờ cho em.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

