Như vậy là đủ rồi.
Ngủ một đêm, 9 giờ sáng hôm sau, xe lửa đến trạm.
Khi còn học cao trung, Cố Đông thích học văn, Cố Tây thì không thích học bằng cách nhớ, cũng may cái đầu dưa của em trai cũng coi như linh hoạt, cho nên học khoa học tự nhiên. Năm ấy thi đại học, hai anh em nhà bọn họ đều báo danh thi vào Kinh Đô, Cố Tây báo danh vào Đại học Công Nghệ thông tin và xây dựng công trình ở Đế Đô, còn cậu thì báo danh vào Đại học ngoại ngữ ở Kinh Đô chuyên ngành tiếng Nga, hai trường Đại học này nằm gần nhau, đều nằm ở khu vực phía tây Kinh Đô, đối với địa giới ở Kinh Đô mà nói cũng coi như là trung tâm thành phố.
Lúc đăng ký nguyện vọng, Vương Bình cũng nói hai trường này rất tốt, đều gần nhau rất tiện cho Cố Đông quản lý Cố Tây.
Nhưng không nghĩ tới, sinh viên năm nhất và năm hai đều không học ở cơ sở chính, mà học ở cơ sở bên ngoài Kinh Đô rất là xa, phải tới năm 3, năm 4 mới chuyển về đây học.
Nhưng mà ——
Cố Đông nhìn thấy Cố Tây buồn bả không lên tiếng mà khiêng hành lý của bọn họ, liền từ trong tay Cố Tây tiếp nhận đồ vật của chính mình.
Sau khi xử lý xong thủ tục nhập học, bọn họ lại đến phòng giáo vụ xử lý hồ sơ tạm nghỉ học một năm trước đó.
Lúc này, mới xách theo hành lý tới ký túc xá, Cố Tây làm bộ muốn giúp Cố Đông trải giường chiếu, lại bị Cố Đông ngăn cản.
“Anh có thể tự mình làm, công phu trải giường chiếu của em còn không bằng anh đâu.”
Cố Tây nghĩ đến giường đệm trải chăn nhăn dúm dó của mình cũng đi theo cười một tiếng.
Giữa trưa, hai anh em ở trước cổng trường ăn cơm, nhìn thấy sắc trời không còn sớm, Cố Đông kêu Cố Tây nhanh chóng trở về, muốn đến được trường học của Cố Tây còn phải ngồi ba trạm tàu điện ngầm, thời gian di chuyển ít nhất cũng một tiếng, nếu đi trễ, người nhiều không có chỗ ngồi còn phải chen chúc nhau.
Chờ đến khi thu thập xong mọi thứ, Cố Đông đã nằm trên giường của ký túc xá.
Cuộc sống đã bắt đầu một lần nữa.
Trong phòng ký túc xá có bốn người, phía trên là giường, phía dưới là bàn học có ngăn tủ, bên ngoài ban công là phòng vệ sinh dùng để tắm rửa, ba người khác vẫn còn chưa tới.
Hôm sau, hai bạn cùng phòng trong ký túc xá cũng tới rồi.
Một người thì mang kính đen, trắng gầy, cao khoảng 1m7, tên là Từ Hạo Hiên, là người phương bắc. Người còn lại là một người cao lớn, nói chuyện rộng rãi, mang theo khẩu âm đặc biệt chỉ có ở phương nam, lúc cười rộ lên trông rất là hàm hậu, tên là Lưu Thanh.
Hai người một nam một bắc, nếu đơn giản chỉ nhìn từ bên ngoài, nói thật đúng là rất có cảm tình.
Mọi người giới thiệu xong, Lưu Thanh nhiệt tình mở ra rương hành lý lấy đồ ăn vặt mời mọi người cùng nhau ăn đặc sản quê nhà, lại nói: “Chúng ta chờ bạn cùng phòng đến đông đủ rồi cùng nhau ăn một bữa cơm đi, đúng rồi, năm nay tôi hai mươi tuổi, đi học trễ, hẳn là người lớn tuổi nhất ký túc xá đi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
