Trước cửa phòng giải phẫu...
Hai anh em Cố Đông và dì cả dì nhỏ đang canh giữ ở bên ngoài, chờ đèn của phòng giải phẫu vừa tắt, mọi người liền đi lên vây xung quanh bác sĩ hỏi thăm tình hình, bác sĩ tháo xuống khẩu trang nói: “Cũng may phát hiện sớm, giải phẫu rất thành công, sau này chỉ cần tĩnh dưỡng cho tốt là không có vấn đề gì.”
Mọi người nghe xong liền cám ơn trời đất.
Thân thể của Vương Bình rất rắn chắc khoẻ mạnh, sau khi phẩu thuật xong khôi phục rất tốt, hai vợ chồng đều ở cùng một phòng bệnh, trong khoảng thời gian này, Cố Đông và Cố Tây liền thay phiên nhau chăm sóc hai người.
Cố Tây là xin nghỉ trở về, lúc sau cũng không có trở về trường học, học kỳ sau phải đến trường học thi lại.
Vương Bình cường ngạnh nói: “Ngày mốt hai đứa cứ đi Kinh Đô đi học đi, đừng có ở chỗ này nữa.”
“Mẹ ——” Cố Tây kêu lên một tiếng.
Vương Bình liền cắt đứt lời nói của con trai nhỏ “Mẹ có dì cả với dì nhỏ của con chăm sóc rồi, có gì mà không yên tâm chứ. Lão cố, ông nói một câu đi.”
Trên giường, hai chân của Cố Nhất Dân vẫn còn nằm liệt, hiện tại mỗi ngày đều muốn nỗ lực làm phục kiện, tranh thủ có thể nhanh chóng đứng lên lần nữa để đi đường. Trong khoảng thời gian bị tai nạn này, Cố Nhất Dân cũng từng suy sút hậm hực muốn chết đi, không muốn liên lụy đến vợ con, nhưng mấy ngày qua, nhìn thấy hai đứa con trai canh giữ trong phòng bệnh, cẩn thận giúp ông lau mình đổ nước tiểu, làm Cố Nhất Dân luyến tiếc hai đứa con trai.
Hai đứa con này của ông không giống ông cả đời chỉ biết thành thật làm việc, vừa không có văn hóa lại còn nghèo nàn, mà đều có một tương lai sáng lạng lại vừa hiếu thuận, không thể bởi vì ông mà đánh mất tương lai, cả đời chỉ biết bán lưng cho trời bán mặt cho đất, sẽ bị người ta xem thường.
Nhất là khi nghe vợ nói con trai lớn đã đem Đậu Giá đưa đi, còn đi tham gia thử nghiệm thuốc, dùng mạng để kiếm tiền chi trả viện phí cho ông và vợ, Cố Nhất Dân liền trầm mặc, Vương Bình lưu loát nói: “Tôi biết lúc trước khi Đông Đông quyết định muốn sinh Đậu Giá, trong lòng ông không thoải mái, coi thường con trai là đàn ông lại đi sinh con, cảm thấy như vậy sẽ làm ông mất mặt, hiện giờ Đậu Giá đã bị đưa đi, vừa lòng ông rồi chứ.”
Cố Nhất Dân: “Không được, đó cũng là con trai của tôi, ai dám nói xấu nó, tôi đánh chết kẻ đó.”
Vương Bình gả cho Cố Nhất Dân hơn hai mươi năm, lần đầu tiên nhìn thấy Cố Nhất Dân tâm huyết dâng trào đến vậy, trước kia xảy ra đủ chuyện cũng không nhắc lại. Từ đây về sau, tuy rằng Cố Nhất Dân vẫn như cũ nói chuyện không nhiều lắm, nhưng tinh thần tốt hơn lúc trước rất nhiều, tích cực làm phục kiện, tranh thủ sớm dưỡng thương cho tốt để xuất viện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

