Tuy rằng gương mặt không thay đổi, nhưng hai năm trôi qua, khí chất trên người Cố Đông đã thay đổi rất lớn. Tự dưới đáy lòng, Lục Vũ rất tôn trọng và bội phục Cố Đông, nếu đổi thành là hắn, hắn tuyệt đối không có phần dũng khí này.
Cố Đông thu xếp quần áo, sữa bột và tã giấy cho Đậu Giá, lại vuốt ve gương mặt mềm mại của con trai, rồi nhẹ nhàng hôn bé một cái, sau đó đem Đậu Giá đang ngủ say giao cho Lục Vũ.
“Bác sĩ Vũ, cảm ơn anh rất nhiều, cảm ơn anh đã giúp tôi.”
Cố Đông là thật tình cảm ơn Lục Vũ, nghĩ đến căn bệnh đời trước của Đậu Giá, liền tìm lấy cớ nói: “Trước khi anh giao Đậu Giá cho nhà họ Ngôn, có thể giúp tôi kiểm tra sức khoẻ toàn thân cho Đậu Giá được không, anh cũng biết tôi là đàn ông mà lại có thể sinh con, tôi sợ Đậu Giá sẽ có gien bệnh.”
Đời trước, Đậu Giá chính là bởi vì gien có vấn đề cho nên mới dẫn tới trao đổi chất gặp chướng ngại, cụ thể là tên gì thì cậu không biết, chỉ có bác sĩ có kinh nghiệm lâu năm về gien mới có thể kiểm tra ra, căn bệnh này cũng không khó cứu trị, nhưng lại cần rất nhiều tiền để điều trị, khi đó, những thân thích mà cố gia có thể mượn tiền đều đã mượn hết, Cố Đông không có tiền liền đi bán máu, nhưng đối với số tiền thuốc men mà Đậu Giá cần vẫn là không đủ.
Lục Vũ không rõ tại sao Cố Đông lại nói như vậy, hắn đã từng kiểm tra cho Đậu Giá, hết thảy đều mạnh khoẻ, nhưng nhìn thần sắc lo lắng của Cố Đông, vẫn là ghi nhớ trong lòng, chờ đến khi đưa Đậu Giá cho nhà họ Ngôn, hắn sẽ nói anh họ làm kiểm tra lại cho bé.
Đậu Giá đang nằm trong rổ, như là đã biết sắp phải rời xa ba ba, nhắm mắt lại mà 'oa oa' khóc lên.
Cố Đông cố nhịn không đi lên ôm bé, chỉ vỗ vỗ thân thể Đậu Giá, lại nhẹ giọng hát ca dỗ dành Đậu Giá ngoan ngoãn đi vào giấc ngủ.
Cố Đông đưa Lục Vũ lên xe, lại lần nữa khẩn thiết nói: “Bác sĩ Lục, thượng lộ bình an, anh nhất định phải làm kiểm tra gien cho Đậu Giá.”
Lục Vũ gật đầu, đem hài tử đưa cho hộ sĩ, cũng không dám ở lại lâu, lập tức lái xe rời đi. Sau khi xe đã chạy xa, liền ngoái đầu nhìn thân ảnh đơn bạc của Cố Đông vẫn còn đang đứng yên tại chỗ trong kính xe, cho đến khi kính xe nhìn không thấy bóng dáng nữa.
Trưa hôm đó, Cố Tây và Vương Bình trở lại Cố gia, nhìn thấy giường em bé trống rỗng, đã bị đả kích rất lớn.
Vương Bình: “Đông Đông, Đậu Giá đâu?”
Cố Tây: “Anh, người trong thôn nói anh đem Đậu Giá bán ——”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

